Yêu không lối thoát (Nửa Hoan Nửa Ái) Thấy Viêm Lương không từ chối, Tưởng Úc Nam lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, cầm tay Viêm Lương, nhẹ nhàng đeo nhẫn cho cô. Viêm Lương giật mình hoảng loạn, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn đang từ từ được đeo vào ngón tay mình. Cô đột Đọc Truyện tổng tài ngược thê: Yêu Không lối thoát Hoắc Anh Tuấn Lam Bạch Sắc. Đường Hoa Nguyệt ở trong phòng đang sốt ruột chờ đợi, cho rằng chỉ cần Hoắc Anh Tuấn đi điều tra thì nhất định có thể điều tra rõ được chân tướng. Nói không chừng, mối quan hệ Thông tin truyện. Truyện Nửa Hoan Nửa Ái - Yêu Không Lối Thoát của Lam Bạch Sắc Tác phẩm đầu tiên là Nối Tiếp Sai Lầm. Lam Bạch Sắc viết thể loại đấu đá thương trường rất hay. Thể loại này thường rất nản vì cứ xào đi xào lại mấy màn lừa người, thu mua cổ Giới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn này: Nữ chính là Giang Kiều lại vô tình có được cơ hội xuyên thành nữ phụ trong cuốn "Hào môn ân cừu ký". Cô trong truyện là đại tiểu thư của Giang gia, xinh đẹp lại được nuông chiều, nhưng thanh danh không tốt. Mùa xuân tới rồi, vạn vật như sống lại, Đại thảo nguyên Tinh Linh lại nghênh đón một mùa giao phối mới. Dương quang sáng lạn chiếu xuống thảo nguyên xanh biếc, cỏ xanh phản xạ ra một tầng kim sắc nhàn nhạt. Chương 46. Chương trước Chương tiếp. Đột nhiên, giữa đêm hôm khuya khoắt, Tả Thừa Nghiêu để lại một câu không đầu không đuôi như vậy, bảo Cao Ca theo anh đi tham gia một buổi đấu giá. Rốt cuộc là buổi đấu giá cái gì, Cao Ca không tránh tự đi thăm dò một chút. Cô jnPo. Mạnh Dao nói đi là đi ngay, bỏ mặc Cao Ca cùng mẹ Thừa Nghiêu, hai người ở lại trong gian phòng dột chiều, tầm khoảng ba đến bốn giờ, tuy rằng đã qua giữa ngọ từ lâu, khí trời vẫn thật oi nồng. Trong phòng không có máy điều hòa nhiệt độ, chỉ có mỗi cây quạt điện đang quay vù vù, hiệu suất thật chẳng đáng kể, dù sao có còn hơn không. Căn phòng này lại nằm ven sông, đã oi bức còn thêm phần ẩm vì muốn ở lại chờ Tả Thừa Nghiêu nên Cao Ca mới mạnh miệng đuổi Mạnh Dao đi khỏi. Nhưng khi Mạnh Dao hùng hổ bỏ đi rồi, chỉ còn mỗi mình cô, thời điểm này, Cao Ca mới kinh ngạc phát hiện có chút gian bức thôi không nói, trong phòng còn đầy muỗi, mới trong chốc lát, trên người Cao Ca đã nổi đầy nốt ra, trước đó, Mạnh Dao có đốt nhang muỗi đặt ở xó nhà nhưng thời gian công hiệu không lâu, ngược lại, còn khiến Cao Ca thêm phần khó chịu. Hòa lẫn với mùi tanh hôi ở bên ngoài, từ trên giường người bệnh bốc lên một mùi ngai ngái, thật sự khiến người ta phải buồn Ca từ trước đến nay nào đã từng trải qua những chuyện như thế trên băng ghế nhỏ trước bàn đọc sách, Cao Ca ngơ ngác nhìn mẹ Tả Thừa Nghiêu đang nằm bất động trên giường, trong lòng đột nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi. Có lẽ bởi vì bệnh kinh niên, mẹ của Tả Thừa Nghiêu rất gầy, rất gầy, tứ chi y như cây sậy vậy. Toàn thân bà tựa hồ không có sinh khí, duy có đôi mắt là còn có thể chuyển động; mà đôi mắt ấy vẫn luôn nhìn chòng chọc vào Cao Ca kể từ lúc cô ngồi xuống, không biết là muốn biểu đạt điều chắc không phải là một xác chết bất động đâu nhỉ? Cao Ca biết rõ mình nghĩ vậy là không đúng, dù sao thì đó cũng là mẹ của Tả Thừa Nghiêu – người cô thích. Dẫu vậy, cô không cách nào đè nén thứ cảm nhận khủng khiếp nữa, ngoại hình Tả Thừa Nghiêu không hề giống với mẹ của anh. Cao Ca nghĩ mãi không thông, một người mẹ như vậy, trong một hoàn cảnh sống như vậy, làm thế nào mà bà có thể dưỡng dục nên một Tả Thừa Nghiêu xuất chúng đến và nơi này, dường như hết thảy đều không ăn khớp với Ca suy nghĩ miên man. Từng giây trôi qua trong gian phòng này dường như dài cả một năm. Duy chỉ có một điểm tốt đẹp để trông đợi, đó chính là người con trai ở trong lòng nhớ Cố Tư Nguyên từng nói Bần cùng giống như một con rắn độc. Nó thậm chí chẳng cần cắn ta một cái, chỉ cần từ từ bò lên người đã đủ khiến toàn thân ta sởn gai khắc này, lần đầu tiên, cô chân chính lĩnh hội được phần nào ý nghĩa của câu nói Dao từng nói Cô căn bản không hiểu rõ Tả Thừa Nghiêu. Cao Ca buột phải thừa nhận, câu nói ấy đúng ở một khía cạnh nào đó. Hai người họ có cùng chung quá khứ. Giữa bọn họ và cô còn là khoảng cách giàu nghèo đã được vạch định rõ ràng. Bất kể là từ góc độ nào, bọn họ đều không hoan nghênh người khác chen vào Ca cảm thấy vô cùng thất bại và đố kị. Lần đầu tiên trong đời, cô có một cảm giác bất lực sâu đậm. Nhìn vào đôi mắt như tro tàn của mẹ Tả Thừa Nghiêu, Cao Ca lẩm bẩm “Nhưng bác à, con thương anh ấy, con thật sự rất thích Tả Thừa Nghiêu.”Mẹ của Tả Thừa Nghiêu không hề động đậy, cũng chẳng thể nào trả lời Cao Ca. Những lời tâm sự của thiếu nữ tiêu tán trong không gian ngột ngạt, rồi bốc hơi không lưu lại bất cứ dấu vết thời gian chờ đợi luôn dài đằng đẵng. Kỳ thực, hiện giờ Cao Ca rất mệt mỏi. Tối hôm qua gần như đã giằng co suốt một đêm. Ngày hôm nay, cô lại không ngừng bận rộn tham gia yến tiệc mừng sinh nhật của cha. Vậy nên Cao Ca như sức cùng lực kiệt, không thể nào chống đỡ nổi mà dựa vào bàn sách ngủ thiếp hôn, Cao Ca giật mình tỉnh dậy. Cô là bị một mùi hôi thối làm cho thức cau mày tìm kiếm chung quanh, cuối cùng xác định được, mùi hôi thối ấy bốc lên từ người của mẹ Thừa Ca bừng tỉnh, mẹ Tả Thừa Nghiêu quanh năm nằm liệt trên giường, đây chính là đại tiểu tiện không tự chủ. Trên người bà chắc đã có đóng tả, không bị thấm ướt ra quần áo, nhưng Cao Cả cũng hoàn toàn không biết nên xử lý như thế nào. Cao Ca tự giễu, cô vậy mà không dám thay tả sau đó lau qua người cho mẹ của Tả Thừa Nghiêu. Thật không ngờ, lời châm biếm của Mạnh Dao lại sớm linh nghiệm đến thế. Cao Ca chẳng biết làm thế nào, chỉ cảm thấy rất buồn nôn mà rằng đây chính là mẹ của Tả Thừa Nghiêu, nhưng Cao Ca vẫn không có cách nào làm như lời người ta nói, yêu ai yêu cả đường đi. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Mạnh Dao đầy khinh bỉ nói “Đây chính là tình yêu mà cô nói đó ư? Thứ tình yêu hẹp hòi và ích kỷ!”Cao Ca cảm thấy mình không cách nào ở lại gian phòng này lâu hơn nữa. Cô muốn đi ra ngoài hít thở không khi cô đẩy phiến cửa rách nát ra, còn chưa bước qua cánh cửa, đã nhìn thấy một đôi nam nữ đang ôm nhau ở cách đó không là Mạnh Dao cùng Tả Thừa dịu dàng ôm trọn Mạnh Dao, cúi đầu nhẹ vỗ về mái tóc dài của cô ấy, dường như đang an ủi điều gì. Còn Mạnh Dao chỉ thấy đang ở trong ngực Thừa Nghiêu mà khóc nức Ca trong lòng ghen tức, lửa giận bừng bừng, cô lớn tiếng gọi “Tả Thừa Nghiêu, anh đang làm cái gì vậy?”Hai người họ nghe tiếng thì ngẩng đầu, Tả Thừa Nghiêu còn chưa lên tiếng, Mạnh Dao đã vội vàng nói “A Nghiêu, anh không nên trách cô ấy, em thấy cô ấy cũng là tuổi còn nhỏ, không biết chừng mực, nặng nhẹ. Trong lòng chắc là không có ý xấu gì đâu, chỉ vì hơi háo thắng nên mới đuổi em ra ngoài thôi.”Mạnh Dao một mặt ngăn cản Tả Thừa Nghiêu, mặt khác lại rúc vào trong ngực Tả Thừa Nghiêu, nửa bước cũng không Ca nổi trận lôi đình. “Mạnh Dao, cái đồ bà tám kia, cô đang nói linh tinh cái gì với Tả Thừa Nghiêu vậy hả?”Tả Thừa Nghiêu nhẹ nhàng tách Mạnh Dao ra rồi nói với cô ta “Lát nữa, anh sẽ đến tìm em.”Nói xong thì đi đến Cao C., “Chúng ta đi vào nói chuyện, tôi có việc này muốn hỏi em.”Cao Ca theo Tả Thừa Nghiêu vào nhà, mắt còn oán hận liếc Mạnh Dao một còn chưa đóng lại, Cao Ca liền gấp gáp hỏi “Tả Thừa Nghiêu, con tiện nhân kia nói năng xằng bậy, anh sẽ không ngu xuẩn mà tin lời nó chứ?”Tả Thừa Nghiêu mệt mỏi nói “Mạnh Dao căn bản không hề nhắc đến em, cô ấy chỉ khóc lóc kể lể chuyện nhà của cô ấy mà thôi.”Cao Ca cảm thấy mình như đang đấm vào không khí nhưng trong lòng thật tức giận, muốn tìm một nơi để phát tiết. Cô chờ anh cả buổi chiều là muốn anh ôm cô, vuốt đầu cô, thủ thỉ cùng cô “Anh cũng rất nhớ em.” Chứ không phải như bây giờ, bọn họ lại vì một người con gái khác mà sinh ra khắc khẩu.“Tả Thừa Nghiêu, em…”“Chờ đã, mẹ tôi vừa đi ngoài xong phải không?”Cao Ca muốn nói gì đó, nhưng trước khi cô nhận ra, Tả Thừa Nghiêu đã ngửi thấy mùi hôi thối, anh cắt đứt lời của Ca “Hic, em đoán chắc là vậy rồi. Vừa mới nãy, em có thấy mùi hơi khó ngửi, hình như là từ trên người bác ấy phát ra.”Tả Thừa Nghiêu đẩy Cao Ca ra, đi tới trước giường của mẹ mình. Anh kéo cái màn giường xuống, ngăn cách Cao Ca ở bên ngoài, động tác thuần thục bắt đầu lau rửa, thay y phục cho mẹ ở bên ngoài, Cao Ca có chút ngượng ngùng nói “Tả Thừa Nghiêu, em lúc nãy cũng muốn giúp đỡ, thế nhưng, thế nhưng, em không thạo cho lắm…”“Không có gì, đây đâu phải là việc mà em cần phải làm.”“Em, em…” Cao Ca ấp úng nửa ngày, lại chẳng biết nói gì. Cao Ca cảm thấy mình không giúp một tay cũng chẳng có vấn đề gì, Tả Thừa Nghiêu cũng chẳng có trách cô. Nhưng mà dường như có chỗ nào không đúng thì phải, tại sao Mạnh Dao có thể còn cô thì không?Lo liệu cho mẹ mình xong, Tạ Thừa Nghiêu rửa sạch tay, tiếp tục đối mặt với Cao đưa cho Cao Ca một tờ chi phiếu, hỏi “Tấm chi phiếu này là của em sao?”Cao Ca đầu óc mơ hồ nhận lấy, nhìn một chút phía trên chỗ ký tên, đúng thực là chữ ký của mình. Là lúc nào ký chi phiếu này nhỉ? Cô suy nghĩ một chút, à, đúng rồi, chính là lần cô bị Tả Thừa Nghiêu chỉ trích bản thân không thấu hiểu thế nào là nghèo khổ, chỉ biết tiêu tốn thời gian vào ba chuyện tình cảm yêu đó, Cố Tư Nguyên đến đón cô, cô đã quyết định cầm tiền hỗ trợ Tả Thừa Nghiêu. Nhưng cô biết, nếu đưa tiền cho Tả Thừa Nghiêu, chắc chắn anh sẽ cự tuyệt. Lúc đó, Cố Tư Nguyên hứa sẽ giúp cô nghĩ ra biện pháp. Vì vậy cô mới mở tấm chi phiếu này, giao cho Cố Tư Nguyên. Thế nhưng, sau đó, quan hệ của cô và Tả Thừa Nghiêu có tiến triển, Cố Tư Nghiêu cũng không nhắc lại chuyện này nữa, cho nên cô đã nhanh chóng quên Ca gật đầu, thừa nhận với Tả Thừa Nghiêu “Là em ký, thì sao chứ? Anh tư đưa cho anh sao? Anh nhận lấy sao?”Sắc mặt Tả Thừa Nghiêu trầm xuống “Phải, tôi đã nhận đấy. Không nghĩ tới mình lại đáng giá như thế.”“Anh giận sao? Em không phải cố ý, chỉ là tốt bụng, muốn giúp anh một chút thôi mà. Anh xem, mẹ anh cần một hộ lý, có tiền rồi, bác sẽ được điều trị tốt hơn, anh cũng không cần khổ cực như vậy để kiếm tiền nữa. Chúng ta có thể giành nhiều thời gian cho nhau hơn.” Cao Ca nhận thấy Tả Thừa Nghiêu tức giận, cô có chút hốt hoảng không biết nên giải thích thế nào.“Cao Ca, cô biết không? Cho đến tận lúc nãy, tôi vẫn luôn tìm một lý do để tin tưởng cô. Thế nhưng, rất rõ ràng là tôi đã sai rồi. Cao Ca, cô quả thật bị người ta làm hư. Cô chưa bao giờ lo lằng đến cảm nhận của người khác. Cô yêu thích thứ gì thì nhất định bất chấp thủ đoạn giành cho bằng được. Cô cho rằng, dùng tiền là có thể giải quyết tất cả mọi chuyện, bao gồm cả tình cảm ư?”“Không phải như vậy, Tả Thừa Nghiêu, em thật lòng nghĩ muốn giúp anh một chút. Em thích anh, em thực sự thích anh mà. Em chưa từng thích ai khác ngoài anh cả.” Cao Ca không nghĩ tới Tả Thừa Nghiêu lại phản ứng mạnh như vậy, cô bất lực giải thích, càng nói càng không có sức thuyết Thừa Nghiêu cười khẽ, nhưng nụ cười thật thê lương. Cao Ca chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt Tả Thừa Nghiêu, một người vốn luôn lý trí cùng tỉnh thất vọng nói “Cao Ca, cô đi đi.”“Không, Tả Thừa Nghiêu, em không đi, chỉ là một tờ chi phiếu mà thôi. Anh không vui thì em lấy lại là được rồi, anh đã quên tối hôm qua chúng ta mới…”Không nhắc đến thì thôi, cô vừa đề tới chuyện tối hôm qua, Tả Thừa Nghiêu liền cười lạnh “Cho nên, tối hôm qua là chưa đủ sao? Cô thực là biết thưởng thức! Ở trong gian phòng dột nát này mà cô cũng muốn?”“Anh…”“A Nghiêu, anh mau ra đây, mấy gã thu nợ lại đến rồi, chúng ta phải trốn đi. Anh mau tới giúp em một chút.” Ngoài cửa, giọng Mạnh Dao lo lắng cắt ngang lời Cao Ca.“Được, anh tới đây.”Tả Thừa Nghiêu mở cửa, không buồn liếc mắt nhìn Cao Ca, lập tức đi theo Mạnh Ca nhìn qua tấm cửa bể, thấy Tả Thừa Nghiêu cùng Mạnh Dao vội vã sóng bước, trong lòng ủy khuất tột đỉnh, tại sao lại như vậy chứ?Tối hôm qua, bọn họ vẫn tốt như vậy, cô hào hứng đến tìm anh, tại sao lại gặp phải kết cục như vậy?Mạnh Dạo, Mạnh Dao, tất cả đều là lỗi của Mạnh Dao!Cô trút giận, đá một cái thật mạnh lên cánh cử, đi thì đi, cô nhất định sẽ lại nghĩ cách để Tả Thừa Nghiêu quay đầu lại nhận lỗi với mình. Nhất định là như vậy. Nội dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Số chương 57 chương + 2 ngoại truyệnConvert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác Phi, Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. Cao Ca vội vàng gọi điện thoại tìm quản lý Tầm xin giúp suất làm việc của quản lý rất cao, rất nhanh tìm đến một bác sĩ mập mạp, giống như như ông già Nô-en ta cẩn thận kiểm tra một phen, may mắn cũng không quá nghiêm trọng, không bị gãy xương, nhưng cũng không có thuốc gì có thể khiến Tả Thừa Nghiêu ngay lập tức khá lên, đề nghị phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng vài sĩ cười híp mắt, thoải mái nhìn bộ dáng gấp gáp của Cao Ca. “Cô gái, thả lỏng đi, chồng cô không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi một tuần là có thể “mạnh như rồng như hổ” rồi.”Thốt ra lời này, nhìn nét mặt Tả Thừa Nghiêu không có biểu cảm gì, Cao Ca lại cúi đầu, lúng túng nói “Anh ấy không phải chồng tôi.”“À, là bạn trai. Tóm lại cứ hưởng thụ kì nghỉ thật tốt đi. Được rồi, bánh nướng ở đây rất ngon, hai người có thể nếm thử.”Cao Ca muốn phủ nhận Tả Thừa Nghiêu cũng không phải là bạn trai của cô, nhưng lại không biết nói như thế nào? Nên giải thích quan hệ của hai người thế nào đây? Anh không phải là chồng của cô, cũng không phải bạn trai của cô, nhưng bọn họ lại ở cùng nhau, hôn nhau, lên giường. Thậm chí, cô còn vô cùng lo lắng khi anh bị chỉ coi như không nghe thấy câu “bạn trai” đấy, nói cảm ơn và tiễn bác sĩ ra ngoài đến khi quản lý thân thiết hỏi Cao Ca có muốn đem bữa trưa vào trong phòng hay không, Cao Ca gật đầu ngầm đồng ý, tùy ý gọi vài món, sau đó trở về người quay về phòng, trong lòng vẫn còn rối ngày vui vẻ làm cô hí hửng, bác sĩ vô ý nói một câu lại kéo cô trở về hiện là gì của cô đây? Giữa bọn họ được coi là gì chứ?Một trận trả thù, một hồi nhục lấy người nhà của cô để uy hiếp, ép buộc cô, làm cô trải qua những đau đớn cả đời cũng khó quên, nhưng anh cũng cứu cô từ trong tay Mạnh Dao…Anh lạnh lùng muốn cô phải chủ động lấy lòng anh, đả kích mạnh mẽ lòng tự tôn của cô, nhưng anh cũng từng ôm chặt lấy cô, trong đêm tối vỗ về cô…Anh dùng lợi ích dụ dỗ ba vứt bỏ cô, nhưng cũng chính anh nói cho cô biết, nếu như cô không muốn đi dự bữa tiệc cuối năm, anh sẽ giúp cô từ nói, anh ta ở cùng Cao Lạc Thi, nhưng cuối cùng anh cũng giải thích với nói, anh muốn cô phải lẻ loi, cô quạnh một mình, nhưng anh lại theo cô đi vui đùa trượt tuyết…Có đôi khi, Cao Ca cảm thấy mơ hồ, đây là trả thù, đơn giản chỉ là trả thù thôi sao?Phải chăng, Tả Thừa Nghiêu cũng không cứng rắn như mình nghĩ, dù chán ghét Cao Ca như thế, cũng có lúc, anh sẽ mềm lòng? Có lúc, anh sẽ dần dần buông bỏ thù hận và buông tha cho cô?Mà nếu như ngày đó thật sự đến, anh không hề hận cô, chán ghét cô, hoàn toàn buông tha cho cô… Cao Ca nghĩ tới đây, đáy lòng đột nhiên không khỏi đau xót… Cô sẽ cảm thấy vui vẻ sao? Có cảm giác giải thoát sao?Nếu như, khi giữa bọn họ ngay cả thù hận cũng không có, có phải tất cả mọi thứ cũng không có ý nghĩa nữa? Mà đó là mong muốn của cô sao?Không có gì cả, không có thù hận, không có tình yêu, từ nay về sau là người xa lạ…Cao Ca cảm thấy bản thân không có cách nào lý giải được mớ hỗn độn này, dứt khoát tiếp tục làm một con đà điểu, nghĩ không được thì đừng nghĩ nữa. Cho tới bây giờ, chuyện giữa cô và Tả Thừa Nghiêu không đến phiên cô phải suy nghĩ. Lúc trước, cô ỷ vào tình yêu với anh nên chỉ biết cắm đầu xông lên trước, cho đến khi đụng phải ngọn núi, thế giới của cô sụp đổ. Bây giờ, trải qua nhiều chuyện, cô vẫn thích anh được sao? Cô không có cách nào phủ định, cũng không muốn khẳng định. Đi được tới đâu thì hay tới đó. Chính như những lời mà cô nói với Cố Tư Nguyên Cô còn có cái gì để mất đây?Cô cùng anh, đi được bước nào hay bước đấy. Cô cũng chỉ có thể làm theo suy nghĩ lúc tinh thần Cao Ca đang hốt hoảng, Tả Thừa Nghiêu lại trước sau như một, bình tĩnh nằm ở trên giường. Giống như anh không hề bị thương, cũng không hề có chút cảm xúc nào với danh xưng “chồng” hoặc “bạn trai”.Trong lòng Cao Ca phấn chấn lại, không muốn làm hỏng bầu không khí “Hòa bình thân thiện” hai ngày nay giữa hai nửa trách cứ nói với anh “Bác sĩ nói ngày hôm qua chân anh đã bị thương, sao vẫn chịu đựng không nói, tối hôm qua vẫn…”Cao Ca không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhất thời buột miệng thốt ra. Ở phương diện này, da mặt cô luôn rất mỏng, mạnh miệng nói được nửa câu xong cũng lại đem nửa câu sau nuốt vào. Nhưng cũng không cần nói đầy đủ, dù sao đi nữa, trong lòng hai người đều biết Thừa Nghiêu không bắt bẻ câu nói buột miệng của Cao Ca, anh nói một cách vô tư “Cũng không phải chuyện gì lớn, hôm qua cho rằng nhịn một chút là được rồi.”“Nào có ai bị thương vẫn cố nhịn, càng thêm nghiêm trọng rồi, làm sao bây giờ?”Tả Thừa Nghiêu cười cười. “Không cần ngạc nhiên, trước đây tôi bị thương còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều, nếu như mỗi lần đều vội vã đi tìm bác sĩ, còn lấy đâu ra tiền ăn?”Cao Ca nhớ tới việc lúc trước anh ở trong căn phòng nhỏ và rách nát kia, anh kéo cô vào trong đó và nói một loạt về sự nghèo đói. Đối với nhận thức về nghèo khổ, cô chưa bao giờ hiểu hết có chút đau lòng nói “Thế nhưng bây giờ có tiền rồi, cần gì chứ?”“Thói quen thôi.”Cao Ca còn muốn nói thêm mấy câu, nhưng Tả Thừa Nghiêu đã chuyển đề tài “Được rồi, buổi trưa ăn gì? Em gọi đưa tới món gì?”Cao Ca há hốc miệng đáp, đột nhiên phát hiện ra, trước lúc quản lý hỏi cô, cô đang miên man suy nghĩ, sớm đã quên mất là mình đã gọi cái gì rồi. Vì vậy cô chỉ nói qua loa “Đưa tới anh sẽ biết, thân là một bệnh nhân, dưỡng bệnh cho tốt là được, hỏi nhiều như vậy làm gì.”Tả Thừa Nghiêu cười hờ một tiếng, dù sao đối với anh, buổi trưa ăn gì cũng không quan trọng là sau khi Cao Ca trả lời anh xong, giữa hai người lại tạm thời trầm lặng, nhất thời bầu không khí trong phòng có chút cứng thường, bọn họ cũng không hay trao đổi. Không trượt tuyết được nữa, đột nhiên bị vây hãm trong một căn phòng với nhau, bọn họ có thể làm gì, nói gì được đây?Ngày trước, bọn họ là cô nam quả nữ cùng ở trong một căn phòng, nếu không phải tranh cãi, gây lộn, thì cũng phải làm chuyện ân như bây giờ, không muốn cãi nhau, cũng không thích hợp cho việc vận động trên giường, hầu như chưa bao giờ có. Lẽ nào cứ ở trong phòng chống mắt nhìn nhau, nhìn núi tuyết mấy ngày sao?Tả Thừa Nghiêu có thể cũng hiểu được cảm giác kỳ quặc, không được tự nhiên, anh nói “Em tự đi ra ngoài trượt tuyết đi, chân của tôi chỉ bong gân một chút mà thôi, không cần em trông chừng.”Nhưng Cao Ca phủ định ngay. Bỏ qua những ân oán trước kia không nói làm gì, nếu hai người đã cùng đi, từ góc độ nào đó mà nói, cô không thể vô tình vô nghĩa bỏ lại anh một mình đi du ngoạn suy nghĩ một chút, sau đó lấy ipad ra, có hơi do dự nói “Nếu không… anh có muốn xem video với tôi không?”Thực ra trong phòng có TV lớn, khách sạn cũng cung cấp ipad, Tả Thừa Nghiêu vẫn mang theo máy tính của anh, hai người hoàn toàn có thể mạnh ai nấy chơi. Nhưng mấy ngày nay, hai người cùng vào cùng ra, Cao Ca vô tình ngầm thừa nhận hai người mặc định dính lấy Tả Thừa Nghiêu cũng không hề hay biết, vui vẻ đồng ý. “Được, em muốn xem cái gì?”“Tôi?” Cao Ca ngại ngùng nói “Tôi thích xem đều là những thứ tình cảm, hài hước, nhưng anh lại không có hứng thú. Anh là bệnh nhân, vẫn là chọn cái anh muốn xem đi.”Tả Thừa Nghiêu nhướn mày lên. “Cao Ca, tôi lặp lại lần nữa, mắt cá chân của tôi chỉ hơi bị thương mà thôi, toàn bộ những thứ khác đều rất khỏe mạnh, em lại muốn làm việc đó…”Trước khi anh nói ra càng nhiều, Cao Ca vội vàng ngăn cản. “Được, được, vậy xem thứ tôi thích đi.”Tả Thừa Nghiêu hài lòng vỗ nhẹ xuống giường, vào vị trí bên cạnh mình. “Qua đây, cùng tôi nằm trên giường đi. Cứ xem mấy thứ mà em hễ xem là cười đi.”“Có sao? Lúc tôi xem video có cười sao?”“Đúng vậy, lúc em ngủ cũng còn ngáy đấy, em cũng không biết sao?” Tả Thừa Nghiêu trêu ghẹo Ca oán trách lườm anh một cái, cô nghĩ, không thèm tính toán với người nghe lời Tả Thừa Nghiêu cùng nằm một chỗ. Anh đã xem “ngàn lần không ngờ tới” chưa? Được không?”“Chưa xem qua, em nói xem cái nào thì xem cái đó đi.”Tả Thừa Nghiêu tự nhiên vươn tay ôm Cao Ca vào trong ngực. Tuy rằng không phải lần đầu được anh ôm ấp, lúc bọn họ làm chuyện ân ái còn nhiều hơn thế này, nhưng vào thời khắc này, dường như đặc biệt ấm áp, giống như một đôi tình nhân chân chính, trong mùa đông giá rét cùng nhau quấn chăn xem những chương trình nhàm chán trên TV. Cao Ca cảm thấy ngay cả nhịp tim của mình cũng loạn mấy ở đây không quay về đi. Trên núi tuyết yên tĩnh, không có người quen biết, không có Mạnh Dao, không có Cao Thị, vào giờ phút này, bọn họ cùng nhau xem phim hài.“Ta là Vương Đại Chuy, ngàn lần không ngờ tới…”Mặc dù đã xem qua một hai lần, nhưng khi tiếng nói mang tính biểu trưng của Vương Đại Chuy xuất hiện, Cao Ca vẫn ngây ngốc cười liên xong mấy tập, Tả Thừa Nghiêu đưa ra một kết luận “Em rất dễ bị chọc cười.”“Không đúng, thực sự rất buồn cười mà, anh xem tập mới này, tập Vương Đại Chuy đùa yêu quái Tiểu Ngưu này. Nhìn dáng điệu kêu oang oang “Muốn chết muốn chết” thực sự rất buồn cười, anh không cảm thấy sao?”“Không cảm thấy, chỉ cảm thấy em thật sự rất dễ cười.”“Cái này không buồn cười vậy anh nghĩ phim gì mới buồn cười chứ?” Cao Ca không phục nói.“Tôi không cảm thấy phim gì buồn cười.”Đông Thành Tây Tựu, Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương và bộ Thái, cũng không buồn cười ư?”“Tôi đều chưa xem qua.”“Cái gì? Tại sao anh có thể chưa xem qua những thứ này?”“Không có thời gian, không có hứng thú.”Cao Ca không thể tin, nói “Xem một bộ phim thì mất bao nhiêu thời gian chứ? Vậy mà cũng không có?”Tả Thừa Nghiêu giống như nhớ ra cái gì đó, đại khái là nhưng ký ức không mấy vui vẻ lúc anh còn nhỏ, anh mím chặt môi, không nói Ca nhận ra tậm trạng của anh trầm xuống, làm bộ khoe khoang nói “Chưa xem qua thì xem đi, vậy bây giờ chúng ta xem Đông Thành Tây Tựu đi, cực kỳ hài hước, tôi đảm bảo tuyệt đối không phải là tôi dễ cười.”…Bọn họ cứ quấn chăn nằm trong phòng ba ngày, xem đủ các loại video, thêm các loại phim hài kinh Ca còn quái đản dụ anh xem các thể loại phim tình cảm, cô chiếu những tập cuối cùng của bộ Sex and the city, háo sắc nói “Anh xem Mr. Big đẹp trai chưa. Lúc anh ta nói, không ai có thể kháng cự được.”Tả Thừa Nghiêu cũng mặc cô tác quái, cô đưa cái gì thì anh xem cái đó, ngay cả khi cô háo sắc vừa mới nói Jo In Seong thật đẹp trai, lại tiếp tục khen Hoắc Kiến Hoa đẹp trai không ai bằng, một giây sau lại hô lớn Ngô Diệc Phàm dáng vẻ quả thực mê đảo chúng sinh… anh cũng hoàn toàn dung túng, không có cười nhạo cô tinh thần phân Ca còn dụ anh chơi game, các loại trò chơi nhàm chán, ngay cả trò kim cương xếp hình…Tả Thừa Nghiêu cũng học được rất nhanh. Chỉ là lúc đầu Cao Ca giành chiến thắng mấy bàn, nhưng chẳng mấy chốc anh đã làm chủ, sau đó làm cho Cao Ca thua đến nỗi cô còn cảm thấy mình đúng là đầu người óc heo…***Đêm trước ngày rời khỏi núi tuyết, khuya lắm rồi, bọn họ cũng không đi không phải có chuyện gì cần làm, cũng không chơi cái gì, chỉ là không đi ngủ. Có lẽ là luyến Ca còn nhớ rõ hôm đó, ngoài cửa sổ ánh trăng đặc biệt sáng, rọi xuống khắp mặt đất, phảng phất giống như có linh tính vậy, có thể đem trái tim của con người gột rửa sạch họ cũng không tùy tiện lên tiếng, dường như sợ quấy rối khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đẹp một lúc lâu, có lẽ là sắp rời đi, trở lại cõi trần thế vẩn đục thuộc về bọn họ, ma xui quỷ khiến thế nào, Cao Ca hỏi “Tả Thừa Nghiêu, chúng ta trò chuyện đi.”“Được, em muốn nói chuyện gì?” Rate this post Audio Yêu Không Lối Thoát. Tác giảTọa Nhất Ức. Thể loạiNgôn Tình, Ngược. Giới thiệu Mà giờ đây bảy năm trôi qua, bà chủ của nhà họ Cao cũng sớm từ mẹ của Cao Ca đổi thành tiểu tam năm đó, Khưu An Khiết. Đừng nói là món đồ chơi, sợ rằng những vật thuộc sở hữu mẹ con Cao Ca cũng không còn sót lại chút gì từ lâu!Ra nước ngoài bảy năm, thành phố này phát triển rất mạnh, đã có xe điện ngầm từ sân bay đến thành phố. NguồnGreen House Novels

truyen yeu khong loi thoat