[Truyện hoàn] KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI VỢ CỦA DẠ TIÊN SINH Tác giả: Lộ Khả Khả Convert: Meoconlunar Edit: ĐầmCơ + Hải Anh Nguyễn Dạ Bác Vũ trưởng thành sớm, khác với các thanh niên tràng trề năng Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu , chương 297 của tác giả U Phi Nha cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI VỢ CỦA DẠ TIÊN SINH Chương 2 Một tháng sau - Hạ Đậu Khấu ngồi trước bàn trong phòng mình, nhìn bồn hoa cúc ngoài cửa sổ. Cô thở dài, Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh - Chương 20: "Chú Dạ, nếu chú chú để ý việc môn đăng hộ đối, làm sao có thể cưới mẹ cháu? Bà ấy cũng không có gia thế hiển hách." Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu là một bộ truyện ngôn tình hay kết hợp thể loại Hiện đại, Trùng sinh, Hệ thống. Truyện có những tình huống cẩu huyết - có ngọt. quyết tâm thay đổi cuộc sống của mình, nhưng, điều đầu tiên phải làm là… cải thiện bữa sáng!!! Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu Của Dạ Tiên Sinh Chương 3 Một tháng sau - Hạ Đậu Khấu ngồi trước bàn trong phòng mình, nhìn bồn hoa cúc ngoài cửa sổ. BRjP. “Ép buộc một ngày, mệt mỏi đi.”Vì buổi tối nên người làm đã ra về gần hết, Chương Thục Tuệ dẫn con gái đến phòng bếp, tự tay pha cho cô một ly sô cô la Đậu Khấu uống sô cô la nóng, thân thể cũng dần ấm Thục Tuệ ngồi đối diện con gái, thấp giọng nói “Ngày mai con đến nơi này ở luôn đi.”“Nhưng mà… đây là nhà của mẹ.”“Mẹ và dượng không có vấn đề gì, ông ấy tuy là người kiêu ngạo, nhưng tính tình rất rộng rãi.” Chương Thục Tuệ rất vừa lòng với người chồng hiện Đậu Khấu nhìn mái tóc dài của bà, nhìn mẹ ung dung đẹp đẽ quý phái, cảm thấy khuôn mặt này có chút xa con cô trước kia một năm nhiều nhất chỉ gặp nhau hai lần, nói rất thương yêu nhau thì đó là gạt mẹ là thanh mai trúc mã trong cô nhi viện. Ba ba sau khi tốt nghiệp liền làm học trò của sư phự một của quán ăn Nhật Bản, mẹ thì làm việc ở công ty bảo hiểm nhân thọ. Cá tính hai người vốn bất đồng, bởi vì một lần quên tránh thai mà có con, không thể không kết cô sáu tuổi, ba mẹ liền ly hôn. Lúc ấy, ba cô còn làm việc ở quán ăn, mẹ thì đã là doanh nhân thu nhập hơn trăn vạn một năm.“Hơn nữa, Bác Vũ đứa nhỏ kia cũng rất tán thành con chuyển đến sống, như vậy mẹ càng thêm yên tâm.” Chương Thục Tuệ nhìn thoáng qua áo khoát lông dê trên người con gái. “Dù sao, mẹ và dượng con - –sau này con cứ gọi ông ấy là chú Dạ đi, ông ấy thường xuyên ra nước ngoài, các con đều là người trẻ tuổi, làm bạn với nhau cũng là chuyện tốt.”“Chuyện đó… Dạ Bác Vũ trước kia là khách quen của quán ăn.” Hạ Đậu Khấu nói.“Thật không? Mẹ và cậu ấy đã từng nhắc tới con, cậu ấy có hỏi địa chỉ quán ăn, nhưng mẹ không nghĩ rằng cậu ấy sẽ đến đó thật.” Chương Thục Tuệ kinh ngạc nói “Còn nữa, sau này con đừng gọi thẳng tên của người khác, nhà bọn họ rất chú ý quy củ.”Hạ Đậu Khấu gật đầu, hai tay bất giác nắm chặt lại. Đúng vậy, đây là “nhà bọn họ”, không phải nhà cô, cho nên phải tuân theo quy củ.“Tóm lại, ngày mai con mang một ít đồ dùng cá nhân chuyển đến đây đi. Về phần quần áo, thật ra không cần, ở chỗ nào sẽ có quần áo thích hợp với chỗ đó, lần sau mẹ sẽ dẫn con đi chọn quần áo.” Chương Thục Tuệ nói ngắn gọn.“Nếu mẹ thấy con chuyển tới đây sẽ làm mẹ mất thể diện, con có thể sống một mình ở bên ngoài. Ba ba có để lại tiền bảo hiểm, dùng đến khi tốt nghiệp đại học chắc không thành vấn đề.” Cô thẳng thắn nói.“Con nói thế là sao, chẳng lẽ con muốn cho người ngoài nói Chương Thục Tuệ mẹ đây không chăm sóc nổi con gái sao?” Chương Thục Tuệ dùng ánh mắt trách cứ nhìn không lo lắng cô sống ở đâu, mẹ chỉ sợ lời ăn tiếng nói của người ngoài mà thôi. Hạ Đậu Khấu thu hồi ánh mắt, cô cúi đầu nhìn hai tay của mình, trong lòng đau đớn.“Con sống một mình không có vấn đề.” Hạ Đậu Khấu kiên trì nói.“Con ở đây…ba con cũng sẽ không lo lắng…Đây là…đây là việc duy nhất mẹ có thể làm cho ông ấy.” Chương Thục Tuệ cúi đầu, run run mẹ tiến vào trong lòng Hạ Đậu Khấu, cô đột nhiên ngẩng đầu- -Hốc mắt mẹ hơi ướt át, nhưng rất nhanh lại khôi phục nguyên trạng.“Dù sao, trước khi con bước chân ra xã hội, cuộc sống của con sẽ do mẹ chịu trách nhiệm, đã hiểu chưa? dù sao mẹ cũng chỉ sinh một người con gái là con, sau này tài sản của mẹ đều để lại cho con, mẹ không chăm sóc con, ai chăm sóc đây?” Chương Thục Tuệ lấy khẩu khí xử lý công sự lưu loát nói.“Con đã biết.” Hạ Đậu Khấu cố gắng cười, thân thể lại lạnh như băng có chút lo tin tưởng ba ở trên trời sẽ biết, cũng sẽ hy vọng cô sống cùng với mẹ.“Về phòng nghỉ ngơi đi đã.” Chương Thục Tuệ đứng dậy vỗ vỗ bả vai cô.“Con không thể ngồi ở đây một lát sao?” Hạ Đậu Khấu ở phòng bếp làm cô có cảm giác an tâm – Bởi vì đây là nơi cô và ba ba thường ở cùng nhau.“Có thể. Phòng của con là phòng đầu tiên bên phải cầu thang lầu ba, mẹ và dượng con ở lầu hai, ông ấy đi ngủ sớm, con đừng làm ầm ỹ ảnh hưởng đến ông ấy.” Chương Thục Tuệ nói.“Vâng, mẹ ngủ ngon.”Hạ Đậu Khấu cằm cái cốc vẫn còn ấm áp để sưởi ấm, liếc nhìn phòng bếp giống như nơi trưng bày đồ dùng làm này, thật sự có biện pháp đem nơi này trở thành nhà của mình sao?“Còn có một chuyện…” Chương Thục Tuệ đi được hai bước, lại quay đầu dặn dò nói “Vừa rồi mẹ nghe con và Bác Vũ nói chuyện. Bác Vũ làm việc gì cũng có mục đích, tính tình có vẻ lạnh lùng, không phải là người dễ ở chung, tốt nhất con nên nhún nhường một chút.”Thật sao? trong lòng Hạ Đậu Khấu hiện lên nghi vấn.“Còn nữa…” Chương Thục Tuệ muốn nói lại thôi, nhìn cô một cái.“Mẹ có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi.” Hạ Đậu Khấu hít một hơi thật sâu, có dự cảm chảng lành.“Bác Vũ bộ dạng tuấn lãg, gia thế bối cảnh lại tốt, có rất nhiều cô gái yêu mến. Chú Dạ của con đã nhắm đối tượng kết giao cho cậu ấy, cho nên con và Bác Vũ giữ khoảng cách một chút là tốt nhất.”Hạ Đậu Khấu rùng mình một cái, lời mẹ nói hung hăng quăng cho cô một cái họ xem cô là dạng người gì? Nghĩ cô sẽ dụ dỗ Bác Vũ sao?“Là mẹ bảo con ở đây, không phải con tự mình lựa chọn.” Hạ Đậu Khấu giống như con nhím đang xù lông, biểu hiện này là do thống khổ tạo thành.“Chú Dạ của con đã chủ động mở miệng, mẹ nhất định phải giữ con ở lại, nhưng mẹ phải nhắc nhở con, nơi này không phải là nhà của mình, tất cả phải cẩn thận.”Hạ Đậu Khấu nhìn mẹ, biết mẹ gả vào nhà giàu, cuộc sống trở nên đầy đủ nhưng lại không ngờ bà đã mất hết lương tâm. Cô vì những lời mẹ nói mà cảm thấy bi thương.“Con không muốn nợ nhân tình của các người, nếu thật sự muốn con ở lại đây, con hy vọng có thể không nợ các người. Này nhà lớn như vậy, thế nào cũng cần có người quét giọn, sửa sang lại.” Hạ Đậu Khấu giả vờ bình tĩnh có như thế, cô mới có thể phân chia khoảng cách giữa cô và người nhà họ Dạ.“Như vậy có ổn không? Con là con gái của mẹ–?”“Không có gì là không ổn. Dù sao, Dạ Bác Vũ cũng hy vọng muốn con sẽ nấu ăn cho anh ta. Còn có, con sẽ cùng giữ khoảng cách với Dạ Bác Vũ, con rất rõ ràng thân phận của mình.”Hạ Đậu Khấu nhìn mẹ, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn kiên định, giữ cho bản thân mình chút tự tôn.“Tốt lắm, con biết thế là tốt rồi, mẹ đi lên nghỉ ngơi trước.” Chương Thục Tệ tiến lên vỗ vỗ bả vai con gái, xoay người lên Đậu Khấu đờ đẫn xoay người, trở lại chỗ ngồi uống một ngụm sô cô là đã nguội tiếc… Trước đây cô đã nghĩ mình và Dạ Bác Vũ sẽ trở thành bạn nhớ lại áo lông đang quàng trên vai là Dạ Bác Vũ khoác cho cô. Hàn khí trong người lại không hề một thời gian ngắn làm cho trái tim cô gái mười tám tuổi của cô càng cô đơn…**********Vì biết Hạ Đậu Khấu đêm nay sẽ về nhà, mà buổi tối ba anh và dì Chương chuyện muốn nói với nhau, cho nên hơn chín giờ Dạ Bác Vũ mới rời khỏi văn phòng, trước đó bảy giờ đã tan trước tốt nghiệp đại học xong, Dạ bác Vũ muốn qua Anh học lấy bằng thạc sĩ. Nhưng anh hy vọng trước khi đi học có chút kinh nghiệm làm việc, như thế mới có thể tiếp thu kiến thức nhanh hơn. Bởi vậy, anh đến công ty của ba làm quản lý cố vấn cũng như trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc. Thời gian đã qua nửa năm, nửa năm sau anh liền chuẩn bị xuất đời của anh đều nằm trong kế hoạch đã định sẵn của bản thân, trừ ba tháng trước gặp Hạ Đậu Khấu, vừa gặp cô và tình cảm với cô, đây là ngoại Bác Vũ cho xe vào nhà, đi qua một công viên cây xanh và bể phun nước, hàng cây kinh giới chạy dài hai bên hào đậu xe vào gara, đi đến cửa một đèn bật sáng, như vậy là Hạ Đậu Khấu đang ở trong nhà. Không biết cô mới đến đã quen với mọi chuyện chưa? Nghĩ đến cô, Dạ Bác Vũ bỗng nhiên lo lắng một dùng chìa khóa mở cửa, mới tiến vào phòng khách liền nghe thấy phòng bếp truyền đến tiếng ghế bị bất giác gia tăng cước bộ, đi đến phòng Đậu Khấu đang ngồi trước bàn ăn đọc sách, vừa thấy anh, liền lễ phép cười yếu ớt, đứng dậy nói “Dạ Tiên sinh, anh đã trở về.”“Dạ tiên sinh?” Dạ Bác Vũ khẽ nhíu mày rậm, giọng nói nhất thời âm trầm.“Đúng vậy, không phải anh họ Dạ sao?” Hạ Đậu Khấu nhìn khuôn mặt tức giận của anh, giả ngu nói.“Ba tôi cũng họ Dạ.” Anh phụng phịu, không khách khí nói.“Cho nên, tôi gọi ông ấy là “Chú Dạ”". Hạ Đậu Khấu không ngờ anh nói vậy, quyết định xem anh là ông chủ của cô “Đã đói bụng chưa? tôi nhớ anh nói tuần sau mới bắt đầu làm bữa tối, cho nên tôi không nấu…”“Điện thoại của em đâu?”Hạ Đậu Khấu lấy điện thoại ra, Dạ Bác Vũ lưu số điện thoại của anh vào “Sau này tôi có về ăn cơm hay không, sẽ liên lạc thông báo với em.”“Được, về sau phiền Dạ Tiên Sinh chỉ giáo nhiều hơn.” Hạ Đậu Khấu Bác Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh nhã của cô rất đỗi xa cách, anh cau mày, hoàn toàn không hề che dấu tức giận trên khuôn mặt.“Cùng ở chung một mái nhà, có cần phải như chủ tớ thế không?” Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, trực tiếp hỏi.“Tuy rằng tôi ở đây, nhưng tôi đã nói với mẹ tôi, không muốn nợ ân tình gì, sau này việc nhà tôi đều xử lý.” Cô mang theo ý cười, nhẹ nhàng bâng quơ nói.“Chúng tôi đón em đến ở chứ không phải muốn em tới làm người hầu.” Dạ Bác Vũ tức giận nói.“Không sao, tôi vốn thích làm việc nhà.” Cô nhẹ giọng nói, hơi bất an vì tâm tình anh không tốt.“Thích làm và bị ép buộc phải làm là hai việc khác nhau.” Anh tiến lên từng bước, giống như tượng đá im lặng đến trước mặt cô.“Tôi không sao.” Hạ Đậu Khấu cúi đầu, không dám đối mặt với khí thế bức người của anh.“Tôi đã nói rồi! tôi không nghĩ muốn nhìn thấy gương mặt miễn cưỡng như thế này ở nhà.” Anh nói giọng khàn Hạ Đậu Khấu đau xót, cố gắng nhịn xuống, cố gắng đè nén không bày ra khuôn mặt thống khổ của bản vậy, người ta không muốn ở ngay nhà mình thấy một khuôn mặt thối như thế, cô còn tưởng rằng người ta thật sự cho cô là người nhà, luyến tiếc cô làm người hầu sao?Cô đã mười tám tuổi, nên biết được thực tế là như người Dạ Bác Vũ tỏa ra một loại khí chất tôn quý. Nhiều năm qua sống an nhàn sung sướng, dưỡng anh thành thói quen hay mệnh lệnh với người khác.“Ý của tôi là…”“Anh không cần giải thích, tôi cho rằng chỉ cần phụ trách quét dọn và nấu ăn là có thể đổi lấy bốn năm đại học không phải lo cơm áo mặc là một việc tiết kiệm được chi phí, tôi không muốn làm người ăn xong không trả tiền. “Hạ Đậu Khấu ngẩng mặt nhìn anh, cố gắng bình tĩnh Bác Vũ nhìn thân hình gầy gò nhưng trấn định của cô, đột nhiên hiểu rằng tuy bề ngoài cô dịu dàng nhưng bên trong lại khác.“Em cứ làm theo khả năng đi! Nếu không thể xử lý được tiền học và việc nhà, cứ trực tiếp mở miệng. Em có địa vị trong nhà, dù sao cũng không phải người hầu, biết không?” Dạ Bác Vũ từ từ nói.“Tôi đã biết.” Hạ Đậu Khấu nhìn Dạ Bác Vũ, thấy anh nhìn đối xử với người xung quanh nhìn thì hờ hững, nhưng thật sự rất chu nghĩ chu đáo cho cô như thế, sao mẹ lại có thể nói anh làm việc gì cũng có mục đích, cá tình lạnh lùng?“Em ăn cơm chưa?” Anh hỏi.“Ăn rồi. Còn anh?” Cô hỏi.“Chưa.” Dạ Bác Vũ chớp mắt một cái, cũng không nhìn cô, trong lòng mơ hồ chờ mong.“Hôm nay tôi mua rất nhiều đồ ăn, không ngại thì chờ tôi hai mươi phút, tôi nấu bữa tối, được không?” Tuy rằng đã đáp ứng với mẹ giữ khoảng cách với anh, nhưng ít nhất cô có thể dùng tài nấu ăn đáp lại tâm ý của anh.“Được, tôi đi tắm rửa một chút.” Dạ Bác Vũ gật đầu, thật vui vẻ vì đã có một khởi đầu tốt Đậu Khấu nở một nụ cười, đứng dậy đi đến tủ lạnh, quyết định về sau sẽ vì anh mà chuẩn bị thức ăn ngon, báo đáp lại lòng tốt của sao, xem ra anh thật sự quan tâm cô như người một nhà.**********Năm tháng sau- -Hạ Đậu Khấu rất nhanh xử lý nguyên liệu nấu ăn, sau đó liền đi ra khỏi phòng phòng khách thay nước cho bình hoa trước, sau đó tiến đến ghế sô pha trong thư phòng của Dạ Bác Vũ, ôm cái gối dài anh đã cho luận là ai đã tặng cho Dạ Bác Vũ cái gối ôm này, cô đều chân thành cảm tạ người nọ đã chọn sai màu sắc, cho nên mới tiện nghi cho Bác Vũ một cây đen, cái gối này lại màu vàng nhạt không phải loại anh Đậu Khấu vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, nghĩ đến cuộc sống của cô sau khi chuyển đến nhà họ năm qua, cuộc sống đại học coi như tốt đẹp. Nhưng mà, cô vốn nghĩ sẽ ở quán ăn cùng ba ba sống cả đời, cho nên mới chọn trường đại học gần nhà, luôn tưởng rằng tâm nguyện của bản thân sẽ được thành toàn. Không ngờ, bây giờ lại đau đầu vì tương lai sau vì cô thích nấu ăn, thật sự cũng không nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp đại học sẽ tìm được việc làm. Nhưng mà, không thể nói nhà họ Dạ cho cô làm quản gia rằng cô cảm thấy Dạ Bác Vũ có thể đồng mà, đó là vì Dạ Bác Vũ thích làm việc đến nỗi bây giờ cũng không có bạn gái, vạn nhất anh có đối tượng, hoặc là kết hôn, cô không tin rằng có cô gái nào dễ dàng đồng ý cho cô làm quản vì mẹ đã dặn, cô, chú Dạ và Dạ Bác Vũ phải luôn duy trì một loại quan hệ có giữ khoảng cách như vậy khiến chú Dạ cực kì tán thưởng cô, nghĩ rằng tuy cô trẻ tuổi nhưng lại biết cách cư xử , đôi lúc cũng sẽ ở nhà dùng bữa tối, nói chuyện phiếm với cô vài cô biết thật ra Dạ Bác Vũ không thích khách khí kiểu thực tế, cô thích Dạ Bác Vũ, cũng biết anh đối xử với cô tốt hơn người khác rất nhiều, nhưng cô vẫn cố ý giữ khoảng cách với Dạ Bác Vũ như khách và chủ nhà, bởi vì cô không muốn làm mẹ khó sao, trải qua nhiêu đó thời gian ở chung, hơn ai khác cô biết hiểu rõ mẹ, bởi vì sự nghiệp đang xuống dốc nên mới không còn cách nào khác phải đi bước nữa, lại sợ mất đi cuộc sống giàu có hiện tại, cho nên, mẹ mới cố gắng làm tất cả để ý chú Dạ như vậy, biến mình trở thành trợ thủ hoàn mỹ đắc lực ở bên cạnh Dạ Hạ Đậu Khấu thất thần, khẽ thở khi, cô thật không thích khả năng quan sát rất tốt của bản thân, chắc vì ở quán ăn gặp nhiều người, cô không khó nắm bắt suy nghĩ của người như cô biết Dạ Bác Vũ có thể trở thành bạn bè thân thiết, cũng cảm thấy anh đối xử với cô giống như em gái, chắc vì vậy nên cô vẫn không thể để mình và anh càng thân cận…Đinh đong!Chuông cửa vang lên, sau đó truyền đến tiếng mở Bác Vũ đã về!Dạ Đậu Khấu ném cái gối, như con chim nhỏ bay ra khỏi thư phòng, Dạ Bác Vũ vừa lúc đẩy cửa chính bước vào.“Dạ tiên sinh, anh đã về.” Cô nói.“Sao còn gọi tôi là Dạ tiên sinh?” Dạ Bác Vũ liếc cô một cái, bình tĩnh hỏi.“Sao anh cứ hỏi vấn đề này thế?” cô nhẹ giọng nói, đã sớm quen với thần thái nghiêm túc không cười khiến người ta sợ hãi của anh.“Bởi vì anh ấy hy vọng cô sẽ gọi anh ấy là Bác Vũ nha~.” Một chàng trai mái tóc nhuộm nâu theo trào lưu hiện nay, ở phía sau Dạ Bác Vũ nhô đầu Đậu Khấu đứng thẳng người, may mắn hôm nay mình mặc áo màu hồng nhạt không tay cùng một cái váy dài, cũng coi như lịch sự.“Đây là em họ của tôi Hoàng Gia Văn, cậu ta cư trú lâu dài ở Mỹ, gần đây mới trở về Đài Loan, muốn theo tôi về nhà ăn bữa tối.” Dạ Bác Vũ trừng mắt nhìn em họ một cái.“Hoàng tiên sinh, xin chào.” Hạ Đậu Khấu cười nhẹ, lịch sự Bác Vũ nhìn Hạ Đậu Khấu, bình thường anh không thích cô dùng phương thức nói chuyện khách sáo này, nhưng bây giờ đối tượng đổi thành người ngoài, làm anh cảm thấy an ủi một chút.“Ngày nào anh cũng về nhà ăn tối, đương nhiên tôi phải đi theo nhìn xem trong nhà tột cùng có thần thánh phương nào chứ?”Hoàng Gia Văn cười hì hì nói.“Muốn dùng cơm sao?” Hạ Đậu Khấu nhìn Dạ Bác Vũ, nhẹ giọng hỏi.“Nếu thấy không phiền.” Hoàng Gia Văn nghênh ngang đến ngồi xuống sô pha trong phòng khách.“Không có hỏi cậu!” Dạ Bác Vũ bình tĩnh nói, ngồi xuống ghế sô pha cá nhân, cầm di động kiểm tra tin nhắn, không thèm liếc người khách không mời mà đến một Đậu Khấu sớm biết rằng trước mặt người khác Dạ Bác Vũ đều không có biểu cảm gì tốt cũng như không kiên nhẫn, nhưng Hoàng Gia Văn không phải là em họ của anh sao?Hạ Đậu Khấu liếc nhìn Dạ Bác Vũ một cái, nhẹ giọng nói với Hoàng Gia Văn “Thật xin lỗi, bữa tối tôi không chuẩn bị nhiều thức ăn…”“Nghe thấy chưa, nhanh trở về đi.” Dạ Bác Vũ vừa nghe, tâm tình lập tức tốt lên, hát đệm đuổi Đậu Khấu vội vàng đi đến bên cạnh Dạ Bác Vũ, huých khủy tay Bác Vũ không tình nguyện ngậm miệng lại.“Tôi sẽ nấu thêm bánh sủi cảo được không? Hy vọng Hoàng tiên sinh không ngại.” Hạ Đậu Khấu Bác Vũ suy nghĩ rất nhanh, hoàn toàn không hiểu tại sao anh không muốn cùng người khác chia sẻ bữa tối. Hoàng Gia Văn không để ý sắc mặt khó chịu của Dạ Bác Vũ, lập tức cười hì hì nhảy đến bên cạnh Hạ Đậu Khấu.“Sao lại khách khí như vậy, tôi hoàn toàn không ngại. Trời sinh con gái gia tộc tôi không bao giờ đến gần phòng bếp, có người nấu sẵn cho ăn thế này, tôi vui vẻ còn không kịp. Tôi có thể ở phòng bếp nhìn cô làm thức ăn được không?” Hoàng Gia Văn áp sát lại gần cô, Đậu Khấu bất giác liếc nhìn Dạ Bác Vũ một cái.“Cậu đến phòng bếp chỉ ảnh hưởng đến tốc độ nấu ăn của em ấy thôi.” Dạ Bác Vũ biết ý của cậu ta, liền xô ngã Hoàng Gia Văn xuống xô pha. “Ngồi đây, xem ti vi!”Hoàng Gia Văn làm mặt quỷ, đành phải ngoan ngoãn ngồi ở ghế sô pha cùng Dạ Bác Vũ nói cô gái chịu xuống bếp như Hạ Đậu Khấu thật là hiếm Đậu Khấu đứng ở phòng bếp, không muốn nghe bọn họ đối thoại, vì thế mở nhạc, rất nhanh làm vài món thành thạo bật bếp ga có tạo hình cong mềm mại như chiếc Porsche Italy best đang lướt như bay trên con đường cao tốc, lại một lần nữa cô thật cảm tạ cái bếp ga này, mỗi lần khởi động đều không sợ ầm ĩ, hơn nữa đồ dùng điện đều là Dạ Bác Vũ chọn lựa kĩ càng cho thiết bị đều mới đổi từ ba tháng trước, nhờ yêu cầu của anh, cô mới có thể sử dụng những đồ vật cao cấp mà cả đời này đối với cô không có khả năng đụng dùng xây dựng tại phòng bếp đều được lựa chọn tại bảo tàng nghệ thuật Đức poggenpohl*, ngay cả dụng cụ làm bếp, anh đều kiên trì vì cô chọn lựa đồ tại cửa hàng có thương hiệu lâu đời như fissler* , nói cái gì mà đồ dùng được chế tạo từ inox, vừa an toàn mà mẫu mã lại đơn giản dễ dùng, nhìn mới thoải mái.*poggenpohl Một công ty sản xuất nội thất phòng bếp từ những chuyên gia ở Đức. fissler Cửa hàng bán dụng cụ nhà bếp cao làm cho cô biết cuộc sống giàu sang thật sự thoải mái, nếu cô cứ theo thói quen sống an nhàn sung sướng thế này, sợ là sau khi trở lại cuộc sống bình thường sẽ gặp không ít khó Đậu Khấu đang nấu đồ ăn đột nhiên sửng sốt, bởi vì thấy chính mình mới ở đây một thời gian mà lại sớm bất tri bất giác trở quen thuộc với tất nên nhắc nhở chính mình, cô chính là một nhân viên tạm thời, tất cả những thứ này không thuộc về mình. Hạ Đậu Khấu tự ra lệnh cho bản thân ở trong lòng.“Dạ tiên sinh, dùng cơm ở nhà bếp sao?” Hạ Đậu Khấu ló đầu ra phòng bếp có một cái bàn lớn, bình thường chỉ có cô cùng Dạ Bác Vũ hai người ngồi, bọn họ sẽ ăn cơm ở đó.“Ừ.” Dạ Bác Vũ trầm giọng nói.“Tôi giúp xếp bát đũa.” Hoàng Gia Văn lập tức vọt vào phòng bếp, thân thiện hỏi “Bát đũa ở đâu? Có thức ăn gì cần dọn ra không?”Dạ Bác Vũ theo sau, đi đến bên cạnh Hạ Đậu Khấu, hỏi “Khay đâu?”“Để tôi dọn…” Hạ Đậu Khấu bị Dạ Bác Vũ trừng mắt liếc một cái, lời nói liền nuốt trở về, ngoan ngoãn giao khay Bác Vũ cầm khay lớn đựng thức ăn đi vào nhà bếp, Hoàng Gia Văn còn chưa xếp xong bát đũa, anh lại bưng bánh sủi cảo cùng canh Đậu Khấu hỗ trợ dọn rau lên, nói với Dạ Bác Vũ “Các anh cứ từ từ dùng.”Gặp quỷ, cô nhất định phải cố gắng xem mình là người hầu như vậy sao? Dạ Bác Vũ nhướng mày, thần sắc hung ác trừng mắt với Bác Vũ trực tiếp kéo ghế cho cô, ra lệnh nói“Không thấy ba đôi đũa sao? Ngồi!”Hạ Đậu Khấu nhìn anh một cái, vẫn theo lời anh ngồi xuống.“Bắt đầu bắt đầu.” Hoàng Gia Văn nhìn một bàn sắc hương vị toàn những món ngon, cảm giác thèm ăn dâng tây nhân thịt, cải xoăn xào, súp miso bí ngô gà, cá thu nướng cùng trứng ốp la, mỗi một món thoạt nhìn đều siêu mỹ vị.“Tôi quên nồi cơm mất!” Hạ Đậu Khấu bật người dậy.“Ngồi xuống.”Dạ Bác Vũ đứng dậy đi xuống phòng người Hạ Đậu Khấu đột nhiên không được tự nhiên đứng dậy, sao anh lại cướp việc của cô trước mặt khách như vậy?“Cô và Bác Vũ qua lại đã bao lâu?” Hoàng Gia Văn hạ giọng hỏi.“Chúng tôi không có qua lại!” Hạ Đậu Khấu lập tức lắc đầu phủ nhận, tai không được tự nhiên ửng Bác Vũ đem nồi cơm lên, sau đó xới cho mỗi người, vừa thấy Hạ Đậu Khấu mặt đỏ anh lập tức trừng mắt với Hoàng Gia Văn một cái.“Ăn cơm.” Hoàng Gia Văn lập tức giơ đũa lên dùng cơm.“Em làm sao vậy?” Dạ Bác Vũ hỏi cô.“Không có việc gì, ăn cơm đi.” Hạ Đậu Khấu dùng sức lắc đầu, dùng sức đá đi suy nghĩ miên man trong sao người ta lại nghĩ rằng cô và Dạ Bác Vũ là một đôi? Nếu chú Dạ và mẹ cũng nghĩ như thế…… tâm Hạ Đậu Khấu chợt lạnh, đỏ ửng trên mặt dần dần rút không dám nghĩ nhiều nữa, nghiêng người giúp Dạ Bác Vũ chan một bát canh đầy — anh thật sự rất cẩn thận, vì sợ nóng nên vừa đưa chén cành tới liền thổi cho Bác Vũ nhìn cô, biết trong lòng cô có chuyện, cũng ngại ở trước mặt “người ngoài” ép hỏi cô, vì thế lấy đũa bắt đầu dùng Gia Văn một ngụm tiếp theo một ngụm ăn cơm, đợi khi nếm qua hết thức ăn cậu mới lại mở miệng lần nữa.“Tuy rằng mẹ tôi không nấu ăn, nhưng đây thật đúng là hương vị của mẹ mà.” Hoàng Gia Văn cảm thấy mỹ mãn thở dài một tiếng. “Cô có muốn mở quán ăn hay không? Tôi bỏ vốn, cô làm đầu bếp.”“Em ấy còn học đại học.” Dạ Bác Vũ lạnh lùng nói.“Vậy đã có bạn trai chưa? Nếu không ngại thì tôi tự tiến cử……” Hoàng Gia Văn hì hì cười nghiêng người về phía trước.“Em ấy còn chưa đến hai mươi tuổi.” Dạ Bác Vũ trừng mắt liếc cậu một cái, ánh mắt sắc bén đủ để cho người bình thường sợ tới mức trốn xuống gầm Gia Văn lại cố tình không nhìn anh, nghiêng cả người về phía trước, thân thiện nói chuyện với Hạ Đậu Khấu.“Năm nay tôi cũng mới hai mươi hai tuổi, thật sự không kém bao nhiêu. Huống hồ, bây giờ tôi muốn định cư ở Đài Loan, không giống Dạ Bác Vũ tháng sau sẽ xuất ngoại đi học, tôi có thể chuyên tâm ở trong nước cùng em……”Tay Hạ Đậu Khấu cầm đũa khẽ run lên, cô nhìn Dạ Bác Vũ.“Anh…… Muốn xuất ngoại?” Tim giống như bị kim đâm, bỗng dưng ê ẩm.“Anh ấy không nói cho em sao? Tháng sau anh ấy sẽ sang Anh lấy bằng thạc sĩ , dự định sẽ nhấc lên một trận sóng gió ở đó đấy. Nói đến thì thật không công bằng, như anh thể trạng gầy gò, diện mạo quá nghiêm túc, con gái cảm thấy khốc, nhưng vẫn cứ muốn chủ động làm quen. Mà tôi cả ngày tươi cười thoải mái, con gái lại cảm thấy tôi không an toàn……” Hoàng Gia Văn nói một chuỗi dài.“Cậu câm miệng cho tôi, ăn cơm!” Dạ Bác Vũ vỗ bàn thật mạnh, con ngươi đen hung ác trừng Gia Văn làm động tác khóa miệng, lấy đũa gấp miếng thịt bò, nhét vào miệng.“Tôi giúp anh bới cơm.” Hạ Đậu Khấu sợ trường hợp xấu hổ, cầm lấy bát cơm màu đen của Dạ Bác Vũ, đứng dậy nhanh bước vào phòng ấy sẽ sang Anh, anh ấy sẽ sang Anh …… Những lời này cứ vọng lại trong đầu Hạ Đậu nắm chặt bát cơm, trong lòng vội vàng xao động làm cho cô không tự chủ được bước nhanh hơn, hoàn toàn không chú ý Dạ Bác Vũ đã đứng dậy, đi theo cô vào phòng Đậu Khấu đứng trước nồi cơm điện, lại nghĩ không ra mình vốn muốn làm anh chưa từng nói với cô anh sẽ đi Anh?Tuy rằng anh không nhất định phải nói cho cô, nhưng ngẫu nhiên anh sẽ nói chút chuyện công tác hoặc đi công tác với cô, đại sự như vậy vì sao không nói?Dạ Bác Vũ lấy bát cơm trong tay cô, đi tới đứng bên cạnh Đậu Khấu giật mình một chút, ngửa đầu nhìn anh sáng ngời nhìn vẻ mặt mờ mịt của Đậu Khấu bỗng nhiên tránh ánh mắt của anh, xoay người rời Bác Vũ chắn trước mặt cô, nhanh chóng nhìn vào mắt cô, nghiêm túc hỏi “Em có muốn sang Anh học đại học không?”“Cái gì?” Hạ Đậu Khấu kinh ngạc trợn to mắt.“Em có hứng thú với nấu ăn, ngành quản lí nhà hàng của đại học Bá Minh Hàn’ rất có tiếng.” Việc này anh đã sớm tìm hiểu, nhưng vẫn không tìm ra lý do mở đi lần này, chính là hai năm, anh lo cô sống một mình ở đây, ai biết có người thừa dịp tốt mà vào hay không. Hôm nay Hoàng Gia Văn nhốn nháo một trận, nhưng lại xem như tạo cơ hội giúp thất thần rõ ràng như thế, hẳn là có chút để ý anh đi.“Em nghe rõ tôi nói gì sao?” Dạ Bác Vũ nóng nảy, hai tay cường ngạnh nắm chặt bả vai óc Hạ Đậu Khấu nóng rực, căn bản không có cách nào suy nghĩ, càng không nói đến là câu trả lời thuyết phục.“Tôi dựa vào cái gì mà sang Anh học?” Cô kích động nói, giọng nói có chút thở gấp.“Dì Chương có đủ tiền cung ứng cho em xuất ngoại.” Anh nói.“Đó là tiền của bà ấy.”“Dì ấy là mẹ em.”“Nếu bà ấy thực sự nghĩ thế, đã sớm bàn với tôi.” Cô không muốn yêu cầu cái gì. “Huống hồ, tôi như bây giờ tốt lắm.”Dạ Bác Vũ cúi mặt, gần đến nổi hai người đều có thể cảm nhận được hô hấp của Đậu Khấu bối rối rũ mắt xuống, tránh ánh mắt đen như muốn nhìn thấu lòng người của anh.“Ngẩng đầu.” Anh nói nhỏ.“Em có nghĩ tới tương lai sao? Nghĩ chính mình sẽ tự làm việc nuôi sống bản thân sao?”“Tôi đương nhiên nghĩ. Nhưng mà, có một số việc không phải tôi nghĩ là có thể .”“Năm nay anh sẽ sang Anh, nếu em muốn đi, vừa hay có thể đồng hành với tôi, như vậy dì Chương cũng sẽ yên tâm .” Dạ Bác Vũ cẩn thận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, luyến tiếc dời tầm Đậu Khấu nhớ tới lời mẹ dặn dò lúc trước, cười khổ nói “Anh sai rồi.” Nếu cô và Dạ Bác Vũ đồng hành, mẹ sẽ lo lắng đến nổi cả đêm không thể ngủ được……“Có ý gì?” Dạ Bác Vũ ép hỏi.“Không có gì, chỉ cảm thấy anh đối với tôi rất tốt, mọi chuyện đều giúp tôi suy nghĩ .” Hạ Đậu Khấu nhìn anh, tim đập mạnh loạn nhịp, sau đó cô cảm thấy mặt đều phiếm mắt Dạ Bác Vũ trong suốt nhìn cô chăm chú, tai anh bỗng nóng lên, cả người không được tự sự anh phải thổ lộ với nha đầu nhỏ hơn mình năm tuổi này sao? Mấy ngày nay, cô không cảm nhận được chút dụng tâm của anh sao?“Tôi không thích thay đổi, có em ở bên, có vẻ dễ dàng thích ứng hơn.” Dạ Bác Vũ phụng phịu nói, mặt không đổi sắc trực tiếp ra là thế. Trong lòng Hạ Đậu Khấu hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng rất nhanh đã nhận câu nói của anh. Suy nghĩ của kẻ có tiền, người bình thường quả thực không phải có khả năng tưởng tượng được!“Tuy rằng như thế, tôi vẫn không nên đi cùng anh, người khác sẽ hiểu lầm.” Cô nói.“Hiểu lầm cái gì?” Điều anh hi vọng nhất là người khác hiểu lầm, có thể từ giả hoá thật thì tốt.“Anh biết mà.”“Tôi không sao cả.” Dạ Bác Vũ bỗng nhiên cười nham Đậu Khấu nhìn anh cười, một đạo đỏ ửng từ cổ dâng lên, cô bỗng dưng chần chừ mở mắt, nhưng lại không có cách nào nhìn thẳng vào mắt cô không nên suy nghĩ miên man về anh như vậy! Bởi vì cô không có tư cách……“Tôi thì có là gì, dù sao quan hệ chúng ta không phải chủ tớ, không phải thân nhân, bạn bè, có lẽ ba loại quan hệ trên đều có một ít, mà như vậy vẫn không đủ để cho tôi đi theo anh sang Anh.” Hạ Đậu Khấu nói xong, vội vàng bưng bát cơm của anh lên, đi ra phòng Bác Vũ nhìn bóng dáng của cô, anh nắm chặt quyền, khuôn mặt buộc chặt. Anh không còn cách nào khác hối thúc mình nói thật chân tình của mình trước mặt bản muốn đợi cô dần dần mở cửa trái tim, anh có thể tự nhiên biểu đạt tâm ý của anh với cô. Nhưng cô thủy chung lẳng lặng như nước với anh, cứ như thế này làm sao không khiến anh sốt ruột?Anh không thể vĩnh viễn làm thân sĩ được, trừ khi cô thật sự –Không thích anh Tối hôm qua Dạ Bác Vũ ném một quả bom rung động như vậy, Hạ Đậu Khấu mất ngủ là kết quả tất sớm, cố gắng ngủ hai giờ lại phải tỉnh táo lại, Hạ Đậu Khấu nằm ở trên giường nghĩ tới những chuyện trong vài năm gần đây của hai từ đầu, cô là vì học phí của mình do anh trả tiền, cho nên không cần anh nói, cô liền chủ động dành hết việc nhà. Sau này thì sao?Cô đã đã quen chăm sóc anh, anh cũng đương nhiên nhận sự chăm sóc. Cô phụ trách để ý mọi chuyện của anh, anh lại phụ trách cô, cuộc sống khi ở Anh, phòng ở, xe, bao gồm tài khoản ngân hàng của cô, đều là anh cung sợ cô nhận tiền của anh sẽ không được tự nhiên, cho nên anh luôn nói đó là phí dụng quản gia của cô, cô không được tiết kiệm mà làm anh sống khổ cùng cô. Khi anh sinh bệnh, cô chăm sóc anh; khi cô sinh bệnh, anh rống to kêu to, rống đến bác sĩ nghĩ cô mắc bệnh nan y. Cô chịu chút thương tổn, anh có thể mắng cô mắng đến nửa giờ. Lúc ấy, chỉ cảm thấy anh không kiên nhẫn, tính tình không tốt, nay nghĩ lại, anh có bao giờ đối xử thân thiện với người khác như vậy?Hạ Đậu Khấu không thể không thừa nhận, bọn họ ở chung khi thật giống như tình nhân, chỉ trừ không có tiếp xúc thân thì sao? Xem anh là gì ?Hạ Đậu Khấu ngồi dậy, trong óc vờn quanh vấn đề này cả đêm, vẫn không có cách hiểu không cố ý làm đà điểu, gần đây là vì cô bị mẹ nói ảnh hưởng, không muốn ngày sau bị người bên ngoài nói thành gần mực thì đen hoặc bụng dạ khó lường, hơn nữa lúc cha cô còn sống không thích tiếp xúc với người khác, cho nên những năm gần đây, cô luôn nói cho chính mình, Dạ Bác Vũ và cô -Tuyệt đối không thể là người bây giờ Dạ Bác Vũ thổ lộ rõ ràng như vậy, cô nên đối mặt anh như thế nào đây? Từ chối? Hay là thật sự bắt đầu kết giao với anh?Hạ Đậu Khấu nhớ tới nụ hôn ngày hôm qua, còn có ánh mắt thiêu đốt của anh, bởi sắc mặt vì mất ngủ mà tái nhợt không tự chủ được đỏ nắm lấy khăn tay trên tủ đầu giường, nghiêng người vừa thấy đồng hồ báo thức -Gần tám ấn đồng hồ báo thức, từ bỏ ý muốn nằm lại trên giường, đứng dậy đánh răng rửa mặt, thay một bộ váy vàng nhạt, trang điểm đậm hơn bình thường một ít, che dấu kỹ khuôn mặt ngủ không đủ lúc cầm lấy bao công văn, cửa phòng của cô đột nhiên bị đẩy ra, Dạ Bác Vũ tác Hạ Đậu Khấu liền dừng lại, không biết làm sao đứng ngay tại chỗ.“Em một đêm không ngủ?” Dạ Bác Vũ vừa thấy cô mỏi mệt, lập tức phụng phịu đi đến trước mặt cô, ngón tay dài nâng cái cằm đoan trang của cô.“Ừ.” Cô rũ mắt, không dám nhìn anh, trái tim đập kinh hoàng.“Có chuyện đại sự gì đáng giá em cả đêm không ngủ?” Anh thô thanh ép hỏi.“Chính là anh!” Hạ Đậu Khấu liếc nhìn anh một cái, hai gò má liền ửng kia anh nhìn cô như vậy sao? Bá đạo như muốn đem người ta trở thành vật sở hữu của anh.“Mấy năm qua, lần đầu tiên nhìn em vừa phát giận lại mặt đỏ, thật đáng yêu!” Dạ Bác Vũ nắm thắt lưng của cô, cúi đầu hôn lên môi Đậu Khấu cả đêm không ngủ, thần trí còn có chút không tỉnh táo, động tác cũng không linh này chưa nhớ tới phải lập tức đẩy anh ra, đã bị hôn choáng váng ngã vào khuỷu tay hôn tận hứng, mà cô kìm lòng không được hưởng ứng cũng làm cho anh nhịn không được tận tình, hận không thể vươn tay làm càn tìm kiếm da thịt mềm lạnh của cô. Nhưng Đậu Đậu của anh vẫn thực thanh thuần, anh tạm thời không muốn dọa đến cô, đành phải miễn cưỡng buông môi.“Buổi sáng tốt lành.” Anh mỉm cười nhìn hai tròng mắt long lanh của Đậu Khấu vừa thấy anh cười đến thần thái bay lên, lại nhìn môi anh dính đầy son môi thật buồn cười, nhịn không được cười nhẹ mà, cô lập tức nghĩ đến son môi kia sao lại dính lên, kích động rút giấy mềm, đỏ mặt đưa tới trước mặt anh.“Lau miệng đi.”“Em giúp anh.” Anh ngồi bên mép giường, ôm người ngồi trên đùi Đậu Khấu thở hốc vì kinh ngạc, cô giãy dụa muốn nhảy xuống chân anh.“Đừng lộn xộn, nếu không hậu quả tôi không phụ trách.” Dạ Bác Vũ cố định thắt lưng của cô, đôi mắt đen không chút nào che dấu dục vọng.“Đàn ông buổi sáng thực dễ dàng xúc động, cho nên tôi khuyên em đừng lộn xộn.”Hạ Đậu Khấu cảm giác được dưới thân nóng rực khác thường, cô đột nhiên biến thành đầu gỗ, không nhúc nhích cứng ngắc ngồi trên đùi anh.“Đậu Đậu đáng yêu.” tâm tình Dạ Bác Vũ tốt, cúi đầu lại quyện lấy cánh môi Đậu Khấu nhìn vẻ cưng chiều trong mắt anh, cảm thấy rõ ràng anh xem người ta là con nít ba tuổi, nhưng tâm lại giống bơ nóng như sắp hòa đổi mặt giấy, lung tung lau môi anh.“Không ngon chút nào.” Dạ Bác Vũ há mồm cắn ngón tay sợ tới mức buông giấy trong tay, trợn to mắt nhìn cười rất đắc ý, ngay cả khi anh kiếm được mấy trăm vạn, miệng cũng chưa từng mở lớn như vậy.“Chút nữa mang em đi mua loại son môi không vị.” Anh Đậu Khấu giật mình sửng sốt một chút, lúc hiểu ý anh, cô bắt đầu hồng từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân.“Tôi...... sau này không cho phép anh hôn loạn tôi nữa.” Cô liếc nhìn anh một cái.“Hôn loạn?” Dạ Bác Vũ nhướng mày, bỗng dưng cúi đầu, hô hấp lại phun lên môi Đậu Khấu vừa thấy biểu cảm này, đầu nhuyễn thành bùn, lại bị hôn?Cô đột nhiên dùng sức đẩy anh ra, xoay người Bác Vũ người cao ngựa lớn, một bước dài tiến lên, ôm thắt lưng của cô xoay người cô lại, trực tiếp khóa cô lên vách tường.“Em có biết vì sao anh hôn em chứ?” Anh tay cô chắn trước ngực anh, giả ngu nói“Làm sao tôi biết, tôi không phải anh.”Thực không xong, lúc anh tỏ tình, cô liền ý thức được tình cảm giữa hai người không phải bình thường, bây giờ hoàn toàn không còn cách nào khác lại dùng diện mạo trước kia đối đãi với anh. “Anh đây đổi phương thức hỏi, em cho anh là loại người nào?” Anh nhìn chằm chằm cô, ung dung nhìn cô cố gắng giả bộ không thẹn thùng đáng yêu.“Cấp trên của tôi.”“Còn nữa?”“Làm gì hỏi nhiều vậy, người bị sỗ sàng là tôi!” Hạ Đậu Khấu quýnh lên, giọng nói cất cao, cố tình cất cao âm điệu giống giọng trẻ con, thế nào cũng không đủ Bác Vũ ngửa đầu cười ha ha, Hạ Đậu Khấu chỉ cảm thấy hô hấp mang theo mùi sữa tắm anh tắm buổi sáng, chọc tâm thần không tắm này là cô chọn cho anh, nhưng hương vị lúc nào lại trở nên quyến rũ như vậy? “Đậu Đậu.” Anh nói nhỏ bên tai cô, vừa lòng cảm nhận thân mình cô run rẩy. “Em đồng ý kết giao với anh sao? Anh chờ em suốt sáu năm, em hiểu được tâm tình một giây cũng chờ không nổi của anh bây giờ sao?”Thình thịch thình thịch...... Hạ Đậu Khấu cảm giác tim mình đập như sấm, kích động muốn bịt lỗ tay cô mới vươn đến giữa không trung, liền cảm thấy mình ngu đần, vội vàng thu tay về sau lưng.“Tay em làm sao vậy? Muốn ôm anh thì nói, anh luôn hoan nghênh.” Anh nháy mắt với cô, mở ra hai tay lại muốn ôm cô vào lòng.“Mới không phải.” Hạ Đậu Khấu vươn tay ngăn anh, đỏ mặt thấp giọng hỏi nói “Nếu thật sự thích tôi, vì sao bây giờ mới nói?”“Bởi vì anh nghĩ em sẽ biết.” Anh nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô.“Có thể là anh đã quen?” Cô không tự chủ được nhíu mày, rất nhanh nâng mắt liếc anh một cái.“Sao anh không có thói quen với những cô gái khác?” Anh hừ xem thường, không khách khí nói.“Các cô gái kia không có cơ hội ở chung với anh.”“Là anh không cho họ có cơ hội.” Anh nhíu mày Đậu Khấu nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của anh, cô nhịn không được muốn đánh anh. Nào có người mở miệng đề nghị kết giao lại đắc ý như vậy.“Như vậy...... Có lẽ tôi chỉ quen ở bên anh mà thôi.” Cô nói.“Mới là lạ. Nếu không thích anh, lúc anh hôn em, em sẽ cho anh một tát.” Dạ Bác Vũ nở nụ cười giống trẻ Đậu Khấu sửng sốt, ánh mắt đứng ở trên mặt anh rời không thường cô thích quan sát người khác, nhưng trước kia nhìn anh, vẫn luôn giữ ý định giữ khoảng cách .Nhưng bây giờ nhìn đôi mắt thâm thúy của anh, con ngươi đen sâu xa khó hiểu kia, nhìn mày rậm khí phách, nhìn khóe môi sang sảng ý cười của anh, cô chỉ cảm thấy muốn vươn tay ôm anh.“Chúng ta chưa từng chính thức kết giao...... có lẽ chính là vì đã quá quen thuộc......” Hạ Đậu Khấu thì thào tự nói, thầm đè nén xúc động lúc này. Dù sao, cô rất ít làm việc tùy tiện.“Thói quen có thể sửa, yêu thích sẽ không thay đổi.” ngón trỏ của Dạ Bác Vũ mơn trớn mặt mày tinh xảo của cô, ý xấu không chịu rời Đậu Khấu nhớ chuyện cũ trước kia khi anh đến quán cơm, uống cùng loại rượu, ăn cùng loại thức đột nhiên nhào vào lòng anh, ôm rất sớm nghĩ không ra cảm giác lúc ban đầu mình đối với anh, nhưng những năm gần đây, lòng của cô thủy chung chỉ có người đàn ông này, chỉ là do cô vẫn lựa chọn xem nhẹ mà thôi......Dạ Bác Vũ dùng sức ôm lấy cô, hai má vùi vào mái tóc có mùi bách hợp của cô, miệng dường như muốn cười đến mang tai.“Nghĩ thông suốt ?” Anh nói.“Cám ơn anh vẫn luôn ở bên tôi.”Anh cười nheo mắt, hăng hái nói “Không khách khí, lúc nào em cũng có thể lấy thân báo đáp.”Cô ngửa đầu nhìn đôi mắt tự tin của anh, trong lòng lại hỗn biết Dạ Bác Vũ - thật ra anh muốn một gia đình, mà cô lại mang đến cho anh hết thảy, vừa lúc là bầu không khí gia đình anh khát vọng, có lẽ anh cũng không thật sự để ý cô như anh cho rằng anh cần phải ngẫm lại thật kỹ, bởi vì anh đối với cô tốt như vậy, cô cho rằng anh hẳn nên có được thứ đến tốt cô cũng nên suy nghĩ cẩn thận, cô có phải cũng tham muốn bầu không khí gia đình giả tạo như anh hay không.“Chúng ta cũng chưa từng có quá nhiều cơ hội hẹn hò hoặc kết giao với người khác, có lẽ chúng ta nên thay đổi điểm này trước, lại quyết định đó là thói quen, hay là thật sự thích.” Hạ Đậu Khấu cố gắng hết khả năng nhẹ nhàng Bác Vũ trừng cô, trong lòng đùng một tiếng nổi lên lửa giận, hình dáng tuấn tú bỗng nhiên vặn vẹo, giống như bị cô hung hăng đấm một quyền.“Tốt! Em đi hẹn hò, nhìn xem cảm giác của em đối với người khác, không có giống đối với tôi!” Dạ Bác Vũ nghiến răng nghiến lợi nói, hai tay nặng nề dừng trên vai của cô, hận không thể bóp nát cô.“Anh cũng nên đi hẹn hò, Cao chủ tịch ngân hàng không phải vẫn muốn sắp xếp anh đi ăn cơm cùng con gái ông ta sao?” Cô cố gắng nói.“Còn gì nữa?” Dạ Bác Vũ từ kẽ răng bật ra câu nói.“Còn có, cuộc sống của anh, tôi cũng có thể tạm thời không can thiệp sao?” Nếu không bước ra từng bước, cô cảm thấy Dạ Bác Vũ vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ cảm giác anh đối với cô.“Có thể! Em cứ coi như tôi là cấp trên của em! Phải công tư rõ ràng, còn phải rất công tư rõ ràng!” Dạ Bác Vũ hung thần ác sát nói, đầu ngón tay càng nắm càng Đậu Khấu đẩy cánh tay anh, muốn anh buông tay.“Cấp trên không nên dùng tư thế này nói chuyện với trợ lý.” Cô nói.“Tôi nói, em muốn công tư phân minh thì công tư phân minh, nhưng còn tôi thì làm - không – được!” Anh cố chấp duy trì tư thế cũ, con ngươi đen giận trừng mắt cô.“Anh đây là quấy nhiễu tình dục.”“Lúc tôi hôn em mới tính.” Dạ Bác Vũ cúi đầu lại muốn hôn che miệng của anh, cố chấp nói “Không thể, anh cứ như vậy sẽ quấy nhiễu suy nghĩ của tôi.”“Cứ quấy nhiễu đấy! Nếu tôi có khả năng quấy nhiễu suy nghĩ của em, có nghĩa là em đã động tâm với tôi, làm gì còn quản thích hay là thói quen? Dù sao, nam nữ có thích nhau thì sau này sớm muộn gì cũng sẽ biến thành thói quen......”“Không, chúng ta đều nên biết rõ ràng.” Cô cố chấp nói.“Gặp quỷ! Trong đầu em toàn đá sao?” sắc mặt Dạ Bác Vũ xanh mét nói.“Anh biết rõ tình huống của chúng ta là đặc thù.”“Hừ, tôi đã mấy tuổi rồi hả, chẳng lẽ tôi không rõ mình đang thích hay là do thói quen sao?” Dạ Bác Vũ đẩy cô ra, sắc mặt xanh mét Đậu Khấu giả bộ không nghe anh gắt.“Vừa hay tôi muốn xuất ngoại một tuần, em muốn làm gì thì làm, vừa kéo tôi có cơ hội đi hàng đêm cuồng hoan!” Anh tức giận nói.“Anh muốn xuất ngoại một tuần, sao tôi không biết? Là chuyện tìm nguyên liệu plastic để làm đồ trang điểm bên Nhật Bản sao?” Cô bất giác cắn thần, tới gần anh một chút.“Sao nào? Luyến tiếc tôi?” trong mắt anh hiện lên ý cười.“Cũng không phải anh sẽ không trở lại.” Cô cố ý không nhìn Bác Vũ nhìn vẻ lạnh nhạt trên mặt cô, đột nhiên cảm thấy yêu đơn phương thật sự rất chịu thiệt.“Đúng, tôi chỉ không ở nhà bảy ngày mà thôi. Có lẽ tôi nên thuận tiện hỏi thăm chuyện con gái Cao chủ tịch một chút, có muốn cùng đến Nhật Bản ngâm nước nóng ăn mỹ thực hay không.” Anh phụng phịu nói, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một Đậu Khấu rất nhanh cắn môi dưới, nhanh đến nỗi anh không phát hiện được.“Đi làm mau, sắp muộn rồi.” Hạ Đậu Khấu giật nhẹ cánh tay anh, dẫn đầu đi đến Bác Vũ nhìn cô, đột nhiên phát hiện có chỗ không thích hợp -Cô luôn tao nhã, vậy mà lúc này lại bước đi có chút vụng về, giống như học sinh tiểu học muốn giả vờ dường như không có việc gì xảy Bác Vũ cong khóe miệng, không tiếng động cười, theo đuôi cô đi ra cửa trước kia cứ cho rằng nắm chặt người ở trong tay mới là an toàn nhất, lại quên nếu chưa từng buông tay, cô sẽ không biết cảm giác được người khác giữ chặt là như thế nên, có lẽ tách ra một đoạn thời gian không phải chuyện xấu; Hoặc là làm để cô thấy anh đến gần người khác một chút, cũng không phải chuyện xấu, luôn là anh nhớ cô, cho nên chưa từng cho cô cơ hội tưởng niệm hoặc lo lắng khi anh không ở bên nên thay đổi rồi.***Bởi vì Dạ Bác Vũ, toàn bộ buổi sáng Hạ Đậu Khấu đều bị vây trong trạng thái tâm thần không thường chỉ cần mười lăm phút là có thể đánh xong báo cáo, cô lại làm mất nửa tiếng. Suy nghĩ sẽ không tự chủ được trở lại trên người Dạ Bác Vũ, nghĩ anh thật sự sẽ đến Nhật Bản ngâm nước nóng ăn mỹ thực với con gái của Cao chủ tịch ngân hàng sao, dù sao buổi sáng anh thật sự muốn cô chuyển điện thoại cho Cao chủ tịch......Tóm lại, chỉ cần Dạ Bác Vũ bên kia có gió thổi cỏ lay, cô liền quên mình vốn đang làm cái thường vào mười giờ sáng cô sẽ đưa cà phê cho anh, nhưng hôm nay trước khi đưa cà phê, cô lại đặc biệt kiểm tra trang phục dung nhan của mình một vào đưa cà phê, cô cố ý không nhìn vào mắt anh lại nhẹ nhàng cầm tay cô, thấp giọng nói “Cám ơn”.Cô đỏ mặt, giả bộ trấn định xoay người, khi đi mau đến cạnh cửa, nghe thấy tiếng anh cười, cô mới đột nhiên phát hiện mình vừa đánh tay theo nhịp nhân mà đi bối rối chạy trối chết, quyết định cơm trưa của anh sẽ nói em gái trợ lý mới tới đi mua bánh kẹp cho anh, bởi vì bây giờ cô không có cách nào làm như không có việc gì mà đối diện giờ rưỡi, Hạ Đậu Khấu khó được xuất hiện tại nhà ăn ở lầu một của công ty, dưới cái nhìn chăm chú của nhân viên công ty, gọi một phần cơm cố ý chọn góc xa nhất, nhưng vẫn cảm giác được có rất nhiều ánh mắt đánh giá mình. Nói thật, cô đã sớm quen những ánh mắt là trợ lý của Dạ Bác Vũ, lại là em trong nhà, người muốn thân cận cô, chín phần là vì nịnh nọt, một phần còn lại là cảm thấy thật ra con người cô không tồi, muốn làm bạn với cô. Nhưng người thuộc một phần này cũng vì cô luôn làm việc bên cạnh phó tổng giám đốc nên rất khó thường xuyên liên lạc với Đậu Khấu cầm lấy thìa, mới ăn một miếng cơm, phía trước liền có bóng người ngăn trở.“Ăn ngon không?”Cô kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện Dạ Bác Vũ đang đứng trước mặt cô.“Anh...... Sao anh lại tới đây?” Cô ngừng thở, phát hiện nhà ăn ầm ỹ đột nhiên trở nên vô cùng im lặng.“Đột nhiên tôi không có hứng thú với bánh kẹp.” Dạ Bác Vũ ngồi xuống bên người cô, lấy thìa cô đã dùng, lấy một miếng cho vào miệng.“Ừm, quả nhiên ngon hơn cơm trưa của tôi.”Dạ Bác Vũ nháy mắt với cô mấy cái, cực khác với bộ dạng lạnh lùng lúc bình thường của anh.“Anh...... anh muốn ăn, thì tự mình đi gọi một phần!” Cô khẽ quát một tiếng, cảm thấy lỗ tai bắt đầu nóng hồng.“Đây là gì?” Anh hỏi.“Rau xào.”Hạ Đậu Khấu đoạt lại thìa vùi đầu vào ăn, làm bộ không có nghe thấy tiếng khe khẽ nói nhỏ từ bốn phía truyền Bác Vũ bưng một khay cơm giống cô, trở lại ngồi xuống trước mặt cô.“Tôi không ăn củ cải đỏ.” Anh thực tự nhiên bỏ củ cải đỏ qua một bên.“Không thể kiêng ăn.” Cô giống như lúc bình thường múc củ cải hồng đưa đến bên miệng anh, vẻ mặt cố chấp trừng mắt nhìn Bác Vũ thở dài, há mồm ăn Đậu Khấu vừa lòng gật đầu, nhưng nụ cười trên môi anh quá tươi, làm cho cô cảm thấy có chỗ không thích đang ở trước công chúng mà!“Anh bẫy tôi, anh như vậy về sau làm thế nào tôi......” Hạ Đậu Khấu mặt đỏ tai hồng hô một tiếng, đành phải cúi đầu vội vã ăn cơm, làm bộ chuyện gì cũng chưa xảy Bác Vũ bình thường là người công tư phân minh, thậm chí ở trước mặt mọi người còn không gọi tên cô, bởi vậy mặc dù tin đồ về hai người bọn họ chưa từng gián đoạn, nhưng vĩnh viễn chỉ là tin đồn. Nhưng mà -Hành động vừa rồi của bọn họ hoàn toàn chứng thật mọi người đoán nha!“Tôi không tuyên thệ chủ quyền như vậy, sẽ luôn có người bước lầm vào cấm khu. Vừa rồi văn phòng thu được một bó hoa tặng cho em, là quản lí nghiệp vụ ngân hàng đưa tới, còn có một tấm thiệp nữa.” ánh mắt Dạ Bác Vũ nhìn chằm chằm cô, ăn một miếng cơm, dùng sức nhai.“Đó là vì lần trước anh ấy mời khách ăn cơm, tìm không thấy nhà hàng thích hợp, tôi cho anh ấy một số đề nghị, sau đó nghe nói hộ khách kia thực vừa lòng, cho nên anh ấy mới tặng hoa cho tôi.” Hạ Đậu Khấu liếc nhìn anh một cái.“Ha! Vậy sao anh ta chỉ đưa hoa hồng, rõ ràng chính là Tư Mã chiêu tâm.” Dạ Bác Vũ không cho là đúng nói.“Chắc là người ta dặn cửa hàng bán hoa, không có khả năng tồn nhiều tâm tư như anh. Huống hồ, không phải đã nói rõ là hai bên nên thử phân ra để biết mình thích hay là thói quen sao? Anh sao có thể công nhiên tỏ thái độ, nghe nhìn lẫn lộn như thế.” Cô hạ giọng Bác Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm trang của cô, anh nhíu mày, trên mặt không hề có ý xin lỗi nhìn cô.“Ai đồng ý thế với em, tôi muốn làm thế đấy, bằng không em muốn như thế nào?” Anh này, Ngô quản lí nghiệp vụ trong công ty vừa thấy Dạ Bác Vũ ở nhà ăn dùng cơm, lập tức cười meo meo đi tới chào hỏi.“Lần đầu nhìn thấy anh dùng cơm ở nhà ăn.” Ngô quản lí cười trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Dạ Bác Vũ, vẫy tay gọi cấp dưới.“Sao không gọi hoa quả tráng miệng? Tiểu Lỗ, qua bên cạnh mua một phần hoa quả lại đây.”“Ngô quản lí, tôi đi lấy là được.” Hạ Đậu Khấu đứng dậy nói.“Không sao, việc nhỏ này giao cho tiểu Lỗ là tốt rồi.” Ngô quản lí vội vàng vẫy tay muốn cô ngồi xuống.“Ngô quản lí, tôi ăn kiêng, cô ấy rõ nhất tôi thích ăn cái gì. Bình thường đều là cô ấy giúp tôi chuẩn bị hoa quả, chỉ là tối hôm qua cô ấy ngủ không ngon, buổi sáng chúng tôi đi vội, cho nên mới không chuẩn bị.” Dạ Bác Vũ cười Đậu Khấu trợn to mắt nhìn Dạ Bác Vũ tươi cười đầy mặt, ngốc đứng tại chỗ, hoàn toàn quên bước tiếp theo cô phải làm cái gì.“Ai nha, vợ hiền như thế, sao không nhanh lấy về nhà?” Ngô quản lí nói.“Cô ấy vẫn không gật đầu, cảm thấy tôi chỉ quen có cô ất, không biết Ngô quản lí có biện pháp nào tốt không, làm cho tôi thuyết phục cô ấy nhanh một chút?” Dạ Bác Vũ quản lí vừa nghe Dạ Bác Vũ bình thường không nói việc tư, thế nhưng lại mở miệng yêu cầu trợ giúp, ánh mắt thoáng chốc sáng ngời, lập tức lấy kinh nghiệm người từng trải nhiệt tình nói“Con gái ấy, phải dỗ......”“Tôi đi mua hoa quả, Ngô quản lí, Dạ tiên sinh’, mời chậm dùng.” Hạ Đậu Khấu xấu hổ muốn đào cái hố nhảy xuống, bất chấp thất lễ ngắt lời Ngô quản lí, giọng nói lạnh hơn bình thường ít nhất bảy tám độ.“Đậu Đậu, không cần mua, em nhanh về ngủ trưa đi, xem vẻ mặt em không có tinh thần kìa.”Dạ Bác Vũ cười nói, cưng chiều trong mắt làm cho Hạ Đậu Khấu tâm động lại đỏ mặt muốn làm thịt Đậu Khấu trừng anh một cái, vội vàng xoay người chạy trốn, miễn cho kế tiếp Dạ Bác Vũ càng làm hành động khiến người ta sợ hãi, trái tim của cô thật không thừa nhận nổi mà!“Sao cô ấy còn gọi anh là Dạ tiên sinh’?” Ngô quản lí nhiều chuyện hỏi.“Cá tính cô ấy thẹn thùng, sửa là được.”Giọng nói Dạ Bác Vũ vang dội, Hạ Đậu Khấu chỉ hận bước chân mình không đủ mau, bây giờ còn ở giữa nhà ăn, làm cho ánh mắt mọi người tất cả đều tập trung trên người ghét Dạ Bác Vũ, rõ ràng nói có cho cô một khoảng thời gian, lại cố ý muốn làm động tác quyết định đêm nay cô nhất định phải đi hẹn hò, nhất định phải cho Dạ Bác Vũ một ít giáo huấn!Hạ Đậu Khấu vọt vào thang máy, nhìn đôi mắt sương mù trên gương thang máy, hai gò má hồng hồng, như là uống ôm hai gò má, lại phát hiện khóe môi mình dương lên, trong lòng có cảm xúc ấm áp dễ chịu lại ngọt ngào, giống như ăn bánh ngọt chậm rãi bành trướng, tràn ngập hương khí quen năm nay, cô luôn cảm thấy thỏa mãn. Nhưng mà, bây giờ cô lại có cảm giác -Thực hạnh phúc!A, sao cô lại lên thang máy, không phải là đi lấy hoa quả cho Dạ Bác Vũ sao?Hạ Đậu Khấu dậm chân, rất nhanh lại chạy ra khỏi thang máy. Đều do Dạ Bác Vũ, hại cô biến thành một cô gái mơ hồ! Bỏ qua nội dung Tác giả Lộ Khả KhảThể loại Ngôn tình, Hiện đạiNguồn DĐ Lê Quý ĐônConvert MeoconlunarEditor ĐầmCơ + Hải Anh NguyễnĐộ dài 8 chươngTrạng thái Full Giới thiệu Dạ Bác Vũ trưởng thành sớm, khác với các thanh niên tràn trề năng lượng khác, anh lại có hứng thú với em gái. Ngoài dung mạo và dáng người anh muốn người yêu còn phải chung tình. Bởi vậy, năm hai mươi ba tuổi ấy, anh thích con nhóc Hạ Đậu Khấu mười tám tuổi. Cô là con mẹ kế của anh, cũng vì vậy nên không có quan hệ huyết thống với anh. Sống với cô sáu năm, cô lại quyết gọi anh là “Dạ tiên sinh”, thật là vô lực…… Anh thừa nhận anh không đủ dịu dàng, nhưng có thể đối xử tốt với cô, anh toàn bộ đều làm mà! Đã biểu hiện rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn muốn anh nói toạc ra sao? Càng quá đáng là, tên hàng xóm mới chuyển đến rất để ý cô, cô vậy mà lại đồng ý hẹn hò. Đến cùng cô xem đặt Dạ Bác Vũ anh ở chỗ nào! Xem ra kế hoạch theo đuổi vợ của anh cần phải điều chỉnh một chút, nếu không cô sẽ lén lút sà vào trong lòng kẻ khác mất! ================== Mục lục Chương 1 ✯ Chương 2 ✯ Chương 3 ✯ Chương 4 Chương 5 ✯ Chương 6 ✯ Chương 7 ✯ Chương 8 —Hoàn— "Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về phía sau bạn." Xem tất cả bài viết bởi Tần Hạ Viên Điều hướng bài viết KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI VỢ CỦA DẠ TIÊN SINH Tác giả Lộ Khả Khả Convert Meoconlunar Edit ĐầmCơ + Hải Anh Nguyễn Dạ Bác Vũ trưởng thành sớm, khác với các thanh niên tràng trề năng lượng khác, anh lại có hứng thú với em gái. Ngoài dung mạo và dáng người anh muốn người yêu còn phải chung tình. Bởi vậy, năm hai mươi ba tuổi ấy, anh thích con nhóc Hạ Đậu Khấu mười tám tuổi. Cô là con mẹ kế của anh, cũng vì vậy nên không có quan hệ huyết thống với anh. Sống với cô sáu năm, cô lại quyết gọi anh là “Dạ tiên sinh”, thật là vô lực…… Anh thừa nhận anh không đủ dịu dàng, nhưng có thể đối xử tốt với cô, anh toàn bộ đều làm mà! Đã biểu hiện rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn muốn anh nói toạc ra sao? Càng quá đáng là, tên hàng xóm mới chuyển đến rất để ý cô, cô vậy mà lại đồng ý hẹn hò. Đến cùng cô xem đặt Dạ Bác Vũ anh ở chỗ nào! Xem ra kế hoạch theo đuổi vợ của anh cần phải điều chỉnh một chút, nếu không cô sẽ lén lút sà vào trong lòng kẻ khác mất! .___MỤC LỤC__. CHƯƠNG CHƯƠNG CHƯƠNG 3,3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG CHƯƠNG CHƯƠNG —-END—-

kế hoạch theo đuổi vợ của dạ tiên sinh