Thưa Bà Con, Thân chuyển vài trích đoạn của bài viết về chữ NHẪN của tác giả Lam Sơn. Mời Bà Con đọc trong ba ngày Tết (ba chữ nầy, Má tôi thường nói như…vào ăn ba hột cơm đi con!" *** Nhẫn là khả năng. Sách "Quảng Nhã" viết: Nhẫn là chịu đựng.
Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Ðức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Ðavít, tổ tiên Người.
241. Thưa bà, Trí giả Đại thần, Từ khi đến ở kế gần bên ta, Ta không hề thấy bao giờ, Con người khí phách tạo ra lỗi lầm, Dù là một mảy cỏn con. 2964. Sace ca kismici kāle maraṇaṃ me pure siyā, putte ca me paputte ca sukhāpeyya mahosadho. 2964.
1 Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. 2 Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông nói với Người : "Thưa Thầy, chúng tôi biết : Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng
9. Lời khuyên tốt - Tại sao ông lại giết vợ mình? - Bởi vì lúc nào bà ấy cũng lên giọng khuyên bảo tôi. - Hy vọng đó đều là những lời khuyên tốt! - Đúng vậy! Lần cuối cùng bà ấy đã khuyên tôi: Nếu thực sự muốn yên tĩnh, ông hãy giết tôi đi! - !!! 10. Đừng quên gọi
- Thưa bác! Bác là người trung chính nên nhà vua cử bác làm Bình Sự, người trong nước tin dụng bác, tôi là cháu ruột của bác mà bác xử phi lý như vậy nữa là người ngoài, bác còn làm oan uổng đến đâu. Thôi! Cháu cũng không biết nói sao, hư thực đời sau sẽ biết.
ECzhw6. TTO - Trong giới khoa học, "sư phụ" Vương Ngọc Chính của mình, sống gần cả đời ở Sài Gòn, dù đã U80, nhưng mỗi lần nói chuyện với bạn bè cùng trang lứa, vẫn thường dùng từ đệm dạ, thưa rất lịch sự, sang trọng. Cà phê vỉa hè Lê Lợi xưa - Ảnh LIFEMột người bạn đồng môn của "sư phụ", GS Nguyễn Kim Phi Phụng bên Khoa học tự nhiên, cựu nữ sinh trung học Nguyễn Bá Tòng, khi nói chuyện cũng vậy, cũng thường dùng những tiếng dạ, thưa. Không chỉ dạ, thưa khi nói chuyện với người lớn tuổi hay bạn bè cùng trang lứa, mà khi nói chuyện với những người nhỏ tuổi hơn, mình vẫn nghe những tiếng dạ, thưa như vậy của Bách khoa, ngoài những giảng viên ngày cũ, mình vẫn thấy phong cách này ở những nhân viên. Chỗ phòng đào tạo, có chị Như Hằng, mỗi lần nói chuyện đều "thưa có", "thưa không", "dạ", dù các thầy cô đang nói chuyện đều nhỏ tuổi hơn chị. Phòng KHCN còn có chị Mai Loan, cũng một dạ hai thưa với các thầy cô, dù người nói chuyện nhỏ tuổi hơn chị. Có một chị lao công thường quét lá ở gần thư viện, sáng nào cũng gặp, mình chào chị trước, lúc nào cũng nhận lại câu chào bắt đầu bằng tiếng "dạ", trong khi mình nhỏ tuổi hơn chị và chào chị… cộc lốc. Trong giới văn nghệ sĩ miền Nam, một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất của sân khấu cải lương là "sầu nữ" Út Bạch Lan, xem các chương trình trò chuyện trên truyền hình, vẫn thấy bà dùng những tiếng "dạ, thưa" rất lịch sự, dù có khi người phỏng vấn chỉ đáng tuổi con cháu của bà. Không chỉ trên truyền hình, ở ngoài đời thật, có lần mình cũng nghe bà dạ, thưa như vậy khi nói chuyện. Một nghệ sĩ nổi tiếng khác là ca sĩ Hoàng Oanh, cựu nữ sinh Gia Long, khi trả lời phỏng vấn báo chí, bà vẫn "dạ thưa chị" hay "dạ thưa anh"… Mà cũng không chỉ trong trường đại học, giữa Sài Gòn, mình vẫn có dịp nghe những người bình dân dạ, thưa theo phong cách lịch sự như vậy. Có lần ghé vào một tiệm tạp hóa ở quận 1, cái tiệm cũ còn hơn cả người yêu cũ nữa. Chị chủ quán có lẽ cũng đã U60, nhưng vẫn một dạ hai thưa với khách phải nói thêm cho rõ, người ta dạ, thưa theo kiểu rất tự nhiên, chứ không phải dạ, thưa theo kiểu khúm núm xun xoe để cố lấy lòng người đối diện hay khi nhờ vả chuyện gì đó… Ngẩn ngơ với những tiếng dạ, thưa kiểu Sài Gòn dễ thương như vậy… Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao
1 Copy hình bài viết trên face book 2 Người viết bài kia sai khi nói là "hiểu lầm là lối nói xấc xược". Thử nói 'OK' với tổng giám đốc xem. OK là một từ không hẳn là nhã nhặn. Đôi khi, trong cách dùng và trong giọng nói, nó chấp nhận được. Nhưng không phải luôn luôn. Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Bảo vâng gọi dạ con ơi. 3 Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Bảo vâng gọi dạ con ơi. "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. Em thấy và ngay cả em dùng từ "dạ vâng" cũng linh động hơn rồi. Tức là, không nhất thiết phải "bảo vâng" mà có thể dùng cả "dạ". Em ở ngoài Bắc, việc dùng từ dạ ở đầu câu từ hồi nhỏ em đi học đã có rồi. Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. 4 Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. Tác giả là người Đàng Ngoài, vào Đàng Trong đã lâu. . 5 "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. ... Cái câu tôi nói là câu ca dao lục bát. ... Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. Tác giả là người Đàng Ngoài, vào Đàng Trong đã lâu. . Bởi vậy, ở bài 2 tôi nói rõ 2 điều 1. không trung thực 2. cố tình quên Mẹ tôi vào Nam từ hồi nhỏ xíu bà vào học tiểu học ở Mỹ tho. Bà nói tiếng Nam nhưng đâu có quên cái gì bà Ngoại tôi dạy đâu. Chẳng những vậy còn dạy cho chúng tôi nhiều điều ở quê bà. Nhiều người vẫn bảo bố mẹ tôi mất gốc Bắc vì nói giọng Nam nhưng tôi nghĩ mấy người ấy chưa biết "mất gốc" có nghĩa là gì. 6 Người viết bài kia sai khi nói là "hiểu lầm là lối nói xấc xược". Thử nói 'OK' với tổng giám đốc xem. Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Tôi thấy bài viết này hay hay và phù hợp với cách tôi dạy con và hiện tại là dạy cháu ngoại, dù rằng có để ý vụ "hiểu lầm là xấc xược". Theo tôi người nhỏ OK với người lớn hơn là xấc xược thật, chứ chẳng hiểu lầm gì cả. Cụ thể là tôi đã sửa cháu ngoại 4 tuổi do nó xem hoạt hình cả tiếng Anh và tiếng Việt trên Youtube và bị nhiễm 1 chút. Đồng thời bài viết làm tôi nhớ đến 1 thành viên trên GPE là Steven Võ Sau đó đổi thành Bảy Dzõ. Bạn này dù chat trên Y!M với tôi hay nói chuyện trực tiếp ngoài đời tất cả các câu đều có "Dạ thưa thầy". Tôi nhấn mạnh là tất cả các câu, dù là hỏi hay trả lời, dù là tâm sự hay nghe tôi tâm sự. Cách nói của bạn còn hay ho ở chỗ có khi "Dạ thưa thầy" ở đầu câu, có khi ở cuối câu. Tới giờ thì mất liên lạc bạn ấy nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Và tôi khâm phục cách giáo dục của gia đình bạn ấy. Đọc bài viết trên thấy rõ rằng những bậc cha mẹ ông bà phải nhắc nhở từ khi con cháu mình tập nói, theo dõi chúng khi chúng nói chuyện với người khác để chỉnh sửa kịp thời. Còn vụ Đàng trong, đàng Ngoài thì thật tình không để ý đến. Dù sao thì tác giả cũng có chút tấm lòng tiếc nhớ cái lễ phép thuở trước. Bài đã được tự động gộp 12/1/22 "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. "Gọi dạ bảo vâng" là bài hát chim vành khuyên nhỏ 7 ... Dù sao thì tác giả cũng có chút tấm lòng tiếc nhớ cái lễ phép thuở trước. Tôi thì tin rằng tác giả thuộc phong trào "bài Bắc". Cứ thỉnh thoảng họ viết bài nói về đạo đức, về tính tốt nào đó, và khéo léo quy tụ cái "tính tốt" ấy vào người Nam, người miền Tây,... Nhiều người ngây thơ đọc sẽ bị nhồi sọ rằng người nơi khác không có các "tính tốt" ấy. May cho tôi là tôi sinh ra ở miền Tây và lớn lên ở SG. Nói giọng SG chính tông. Vậy mà lúc lói chuyện, nhiều người đã từng mắng tôi "cuốn gói về Bắc đi". Tôi cũng tin rằng người biết "nhớ cái lễ phép thuở trước" thì cũng biết nhớ cái thuở của đắc-co d'accord. Chắc chắn là không chấp nhận Ok. 8 dạ em thấy chữ dạ ở đầu câu thể hiện sự tôn trọng, và đó cũng là phép lịch sự đối với người lớn hoặc người xa lạ mới vừa gặp, nó thể hiện sự thân thiện trong giao tiếp chứ không phải hèn mọn. Em vẫn dạy con em là luôn luôn bắt đầu từ dạ đầu câu chuyện. Thông thường nói chuyện với người lớn là phải bắt dầu bằng chữ dạ hoặc khi lắng nghe góp ý khi trả lời mình cũng phải bắt đầu bằng chữ dạ. Thường người lớn góp ý với mình thì đa phần họ đúng, nên mình phải dạ nghe và học hỏi để tránh các trường hợp lỗi về sau. Nên chữ dạ bắt đầu câu chuyện không đơn thuần là một phép lịch sự mà còn là thể hiện sự tôn trọng nữa 9 Mình xin tham gia chỗ này chút xíu OK Theo mình căn nguyên là ngôn ngữa âu mỹ quá ít đại từ nhân xưng hơn ngôn ngữ của ta Từ đó sinh ra cái kiểu xưng hô mà người á đông cho là xưng hô có cái gì đó như là 'loạn luân' Có khi từ 'loạn luân' này còn nặng hơn xấc xược . . . . 10 ... Nên chữ dạ bắt đầu câu chuyện không đơn thuần là một phép lịch sự mà còn là thể hiện sự tôn trọng nữa Cách dùng xưa thì từ dạ còn dùng để bậc nhỏ hỏi lại bậc lớn khi nghe chưa rõ. Bạn gặp một người Bắc cổ bảo bạn cái gì đó. Nếu bạn trả lời "dạ" thì người ấy sẽ nhắc lại câu chỉ bảo kia. Muốn cho người ấy biết là bạn đã hiểu thì phải trả lời "vâng ạ". Trong tình huống này, cách dùng chữ 'dạ" gần giống như người Anh dùng "I'm sorry?", "I beg your pardon?" - nói tắt là "sorry?" hay "pardon me?". *1 *1 mẹo nhỏ cho người mới học tiếng Anh khi nói chuyện với Mẽo, tôi hay dùng "beg pardon?", "beg yours?". Trịnh trọng hơn một chút thì "beg your pardon?". Cụm từ này dễ phát âm và lên xuống giọng hơn cụm từ "... sorry?" *2 cẩn thận cụm từ "I'm sorry" hoặc "I beg your pardon" nếu nói rõ chầm chậm từng từ thì bên kia có thể sẽ hiểu là lời thách thức - tương đương với "xin lỗi à!". 11 cái gì đó như là 'loạn luân' Anh dùng từ sai bét. Khi chỉ dùng 1 đại danh từ nhân xưng cho tất cả mọi người sẽ bị coi là "hỗn" nếu nói với người trên. Loạn luân là từ chỉ việc xì trum với người trong nhà, trong họ hàng. Trong tình huống này, cách dùng chữ 'dạ" gần giống như người Anh dùng "I'm sorry?", "I beg your pardon?" - nói tắt là "sorry?" hay "pardon me?". *1 *1 mẹo nhỏ cho người mới học tiếng Anh khi nói chuyện với Mẽo, tôi hay dùng "beg pardon?", "beg yours?". Trịnh trọng hơn một chút thì "beg your pardon?". Cụm từ này dễ phát âm và lên xuống giọng hơn cụm từ "... sorry?" *2 cẩn thận cụm từ "I'm sorry" hoặc "I beg your pardon" nếu nói rõ chầm chậm từng từ thì bên kia có thể sẽ hiểu là lời thách thức - tương đương với "xin lỗi à!". Tôi bổ sung Vì "I'm sorry?", "I beg your pardon?" là dạng câu hỏi có question mark nên cần lên giọng cuối câu, cụ thể là sò rí thay vì so rì 12 ... Tôi bổ sung Vì "I'm sorry?", "I beg your pardon?" là dạng câu hỏi có question mark nên cần lên giọng cuối câu, cụ thể là sò rí thay vì so rì Giữa "sorry" expressing remorse và "sorry" asking 'say again' chúng thường có ngữ cảnh khá dễ phân biệt. Vì vậy, ở bài 10 tôi không nói đến cái này. Giữa "I am sorry" asking 'say again' và "I am sorry" challenging the statement có nhiều lúc cùng ngữ cảnh. Và lúc challenge người ta cũng hay lên giọng cuối câu. 13 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? 14 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? OK để tránh gia tăng dân số. 15 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? Sống thế kỷ 21 mà đầu óc thế kỷ 20. Chồng chúa vợ tôi. Vợ nói vầy mới đúng thế kỷ 21 - Mới 3 giờ, đã trả bài được đâu mà đòi nhậu. Chờ đến 2 giờ rồi hẵn tính. 16 Sống thế kỷ 21 mà đầu óc thế kỷ 20. Chồng chúa vợ tôi. Vợ nói vầy mới đúng thế kỷ 21 - Mới 3 giờ, đã trả bài được đâu mà đòi nhậu. Chờ đến 2 giờ rồi hẵn tính. Cứ quan tâm tới vợ, tới cảm xúc của vợ thì nhiều khi chả cần hỏi vợ cũng tự để vào ví chút tiền để chồng còn giao tiếp với bạn bè. 17 Cứ quan tâm tới vợ, tới cảm xúc của vợ thì nhiều khi chả cần hỏi vợ cũng tự để vào ví chút tiền để chồng còn giao tiếp với bạn bè. Cô ấy lúc rày rất dễ dãi với tôi. Cô đặt một chiếc hộp bánh bích quy nơi tủ sách của tôi, và bỏ tiền vào đó. Đi ra ngoài, tôi chỉ việc lấy tiền bổ sung vào ví mình. Cần đi chợ cũng lấy từ đó ra. Rất thoải mái Nhưng tiền trong tài khoản là chuyện khác. Chuyển khoản hay rút ATM mà không có hoá đơn/biên lai kiểm chứng khoản tiêu pha thì chết với cô ấy. Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. 18 Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? 19 Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? Tôi không uống rượu bia. Nhưng bạn tôi thì uống. "Lớn" ở đây là tiệc kéo dài, ăn uống ra món rõ rệt, nhưng không hẳn là rầm rộ. Cốt yếu là phân biệt với "thường" ăn đĩa cơm tấm, uống ly cà phê đá; "nhỏ" là khúc bánh mì, cái bánh bao. Lần chỉnh sửa cuối 14/1/22 20 Cô ấy lúc rày rất dễ dãi với tôi. Cô đặt một chiếc hộp bánh bích quy nơi tủ sách của tôi, và bỏ tiền vào đó. Đi ra ngoài, tôi chỉ việc lấy tiền bổ sung vào ví mình. Cần đi chợ cũng lấy từ đó ra. Rất thoải mái Nhưng tiền trong tài khoản là chuyện khác. Chuyển khoản hay rút ATM mà không có hoá đơn/biên lai kiểm chứng khoản tiêu pha thì chết với cô ấy. Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. Tôi rất ủng hộ cô ấy. Không phải cô nào cũng tự bỏ vào hộp, nhưng kiểm soát ATM không chỉ đơn giản là giữ an toàn tài chính. Đó còn là giữ bình an cho gia đình. Đàn ông nhiều khi hay thương cảm những cô gái trẻ, chưa làm ra tiền nhưng con gái thì phải làm đẹp, túi nọ hàng kia thời trang ... Người đàn bà thông minh dẹp ngay từ đầu cái chuyện thương người ấy. Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? Êêê, cái tuổi nói trước quên sau ... Tôi không uống rượu bia. Nhưng bạn tôi thì uống. "Lớn" ở đây là tiệc kéo dài, ăn uống ra món rõ rệt, nhưng không hẳn là rầm rộ. Cốt yếu là phân biệt với "thường" ăn đĩa cơm tấm, uống ly cà phê đá; "nhỏ" là khúc bánh mì, cái bánh bao. Bác nói không rượu bia, thế bác làm gì ở những cuộc nhậu đó? Vừa nhâm nhi cốc nước lọc vừa hồi tưởng lại những lúc bàn tay chai sạn của cô ấy đếm tiền bỏ vào hộp, và tự thương cảm mình? Thế thì sao lại có "trả tiền lớn" được. Người ta trả tiền lớn chứ bác làm gì có trả tiền lớn. Lần chỉnh sửa cuối 14/1/22
dạ thưa bà tôi là kẻ