Từ bỏ công việc có thu nhập hàng tháng hơn 50 triệu đồng, đôi vợ chồng 8X quyết định khởi nghiệp mô hình nông nghiệp sạch. Sau nhiều lần nếm trải thất bại, họ đã biến ước mơ thành hiện thực khi vừa có nguồn thu nhập cao, vừa có nơi để các em nhỏ trải nghiệm ước mơ làm nông dân.
Truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi của tác giả Cố Nhiễm Nhiễm thuộc thể loại hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ cường. Ở đế đô, ai không biết Quyền Hạo, hễ là người nghe được tên anh không khỏi run lẩy bẩy. Nhưng ở trong mắt Lâm Hi, anh chỉ là con chó trung thành yêu cô tận xương. Trong một buổi sáng cô trùng sinh thành ăn xin nhỏ bé, mà
Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn. Vợ Yêu Là Báu Vật. 4m lượt đọc. Dân Quốc Yêu Văn Lục. Cưng Chiều Vợ Cũ: Lão Bà Đại Nhân Thật Mê Người. 4m lượt đọc. Ẩn hôn mật ái: Cô vợ nhỏ của tổng tài tàn nhẫn. 5m lượt đọc.
Thể loại: Hiện đại sủng, trùng sinh Edit: Huyết Linh Tộc Beta: Tử Liên Hoa 1612 Độ dài: 139 chương Trước 15 tuổi, Mặc Khuynh Thành là một cô gái rất hạnh phúc, có gia thế khiến người khác phải hâm mộ, người thân thì yêu thương chiều chuộng cô. Sau 15 tuổi, Mặc Khuynh
Nếu không xem được truyện, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé! Từ khóa: đọc truyện HÀNH TRÌNH THEO ĐUỔI VỢ YÊU CỦA TỔNG TÀI CHAP 7, truyện tranh HÀNH TRÌNH THEO ĐUỔI VỢ YÊU CỦA TỔNG TÀI CHAP 7, HÀNH TRÌNH THEO ĐUỔI VỢ YÊU CỦA TỔNG TÀI CHAP 7 tiếng Việt
T ên khác: Sống lại yêu An Tử Thiên. Thể loại: Hiện Đại, Trùng sinh, HE, thanh mai trúc mã, sủng (hình như cũng có cả ngược) Nhân vật chính: Bạch Thấm - An Tử Thiên. Phối hợp diễn: Tất cả các nhân vật khác. Tên khác: Trùng sinh yêu cố chấp tự bế. Converter: lil_ruby
WI9g. Trang chủ Truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi Full 39 lượt xem 25 theo dõi sao 9 lượt Thể loại Hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ cường Converter Ngocquynh520 Editor + Beta-er Puck Số chương 99 chương Cái tên Quyền Hạo ở đế đô chính là điều mà mọi người sợ hãi nhất. Nhưng ở mắt Lâm Hi anh ta chỉ là con chó trung thành yêu cô tận xuống. - Vào một buổi sáng, cô trùng sinh thành kẻ ăn xin nhỏ bé còn anh thì cao cao tại thượng. Vốn dĩ hai người là hai đường thẳng nhưng cha mẹ vô lương tâm giao cô cho anh khiến hai người dây dưa cả đời. Cùng ở dưới mái hiên, giả la lỵ và thiếu gia giàu có ngây thơ có thể trôi qua cuộc sống hạnh phúc không?! La lỵ là nữ vương? Hay thiếu gia lạnh lùng là con chó trung thành? Tất cả cần thời gian chứng minh. Danh sách chương Truyện tương tự
Editor Puck Tòa nhà nằm trên khu vực vàng Lĩnh Lâm của đế đô, lúc này hoàn toàn hỗn loạn, còi báo động vang lên không phòng làm việc của tổng giám đốc ở lầu cuối, đèn đuốc sáng ngời, có một bóng dáng đàn ông cao lớn đứng trước cửa quan của anh hết sức tinh xảo lại không mất đi vẻ đàn ông, hình dáng gương mặt thâm thúy khác thường, vừa nhìn có vẻ là con lai, nhưng nhìn kỹ, lại tràn đầy ý vị phương đông. Lông mày đậm như mực, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào bầu trời đêm, khóe môi mang theo nụ cười lạnh lùng, nếu như có người nhìn thấy chỉ cảm thấy yêu nghiệt lại lạnh mắt anh giống như biển sâu dưới bóng đêm, mênh mông bát ngát lại ngầm dao động dưới mặt biển, khó bề phân mạo có góc cạnh thường thường làm cho người ta cảm thấy kiên cường, rất lạnh lùng, nhưng trên người tản mất ra khí thế y hệt Đế Vương làm tăng thêm khí phách đặc biệt quần lâm thiên hạ *.* quần lâm thiên hạ hình dung một người có tướng Đế Vương, chỉ một người đạt tới địa vị tối cao vô thượng Theo baikeBộ âu phục màu đen lại truyền ra vẻ đàn ông nồng đậm, đường cong bả vai hoàn mỹ không thể bắt bẻ di ien ndang yuklle eq quiq on được lại không mất vẻ nghiêm túc trang này, tiếng gõ cửa vang lên, Quyền Hạo khẽ hé mắt về phía cửa, môi mỏng lạnh lùng phun ra hai chữ “Đi vào”.Trần Tiêu ở ngoài cửa nghe được giọng thiếu gia nhà mình, đáy lòng vốn sinh ra một hồ băng, bây giờ càng thêm hận toàn thân không thể biến thành trong suốt mà biến đến ngọc bội quan trọng nhất đối với thiếu gia bị trộm đi, thân thể anh không tự chủ được mà run run, cẩn thận mở cửa, tim treo lơ lửng, chỉ sợ nếu thiếu gia nhà mình nổi cơn thịnh nộ, mình chắc gặp phải đối đãi bi Trần Tiêu lóe lên, không biết nhìn nơi nào, mắt không có tiêu điểm.“Bắt được chưa?” Quyền Hạo mắt lạnh nhìn Trần Tiêu, tròng mắt bị một tầng sương mù che kín, mơ hồ có chút tức giận bừng bừng và sát ý, khí thế toàn thân giống như bị đóng băng, khí lạnh bức người gay gắt.“Thiếu gia, bây giờ tên ăn trộm kia đang ở lầu chót.” Trần Tiêu không dám nhìn chăm chú vào tròng mắt của Quyền Hạo, tầm mắt không khỏi nhìn trên nền, hơi sợ hãi rụt rè, đồng thời đáy lòng cũng hơi sợ. Tuy anh và thiếu gia nhà mình cùng lớn lên, nhưng nhiều năm như vậy cũng không thăm dò tính khí của thiếu gia nhà mình, dáng vẻ của thiếu gia bây giờ thật sự dọa lời này khiến cho tròng mắt Quyền Hạo dính vào một tầng màu lửa đỏ, tròng mắt lạnh lẽo vô cùng nhìn chăm chú vào Trần Tiêu, “Một đám ăn hại.” Nói rồi khẽ nắm chặt, tim của anh lại thoáng đau.“Thiếu gia, ngài đừng nóng vội, ngọc bội rất nhanh có thể cầm về.” Trong lời nói của Quyền Hạo có băng lạnh khiến cho thân thể Trần Tiêu mơ hồ phát run, nói chuyện cũng hơi khẩn trương, tim đập nhanh hơn rất mắt lạnh lùng như băng nhìn chăm chú vào Trần Tiêu đang khẩn trương, vô cùng sợ, khuôn mặt tuấn mỹ của Quyền Hạo hoàn toàn bị băng lạnh bao phủ, cả người tản mát ra khí lạnh khiến di1enda4nle3qu21ydo0n người ta sợ hãi. “Cút.” Ba phút sau, Quyền Hạo mở môi mỏng ra, khí lạnh bức người được một chữ cút, trong lòng Trần Tiêu đừng nói tới có bao nhiêu vui vẻ, mồ hôi lạnh trên trán ngưng chảy xuống, trái tim đang treo cao cũng buông xuống một nửa. “Vâng, thiếu gia.” Tuy sợ, nhưng Trần Tiêu vẫn cung kính nói với Quyền tay hơi run rẩy mở cửa, sau lưng có một cặp mắt giống như có thể nhìn thấu anh, sợ trong lòng Trần Tiêu càng phát ra lợi hại hơn, hai chân giống như hơi run run, giống như gió lạnh mùa đông lạnh đến anh phát cửa lại, tay cầm cửa ngăn cách mình và thiếu gia nhà mình, Trần Tiêu lau mồ hôi sắp chảy xuống, thở dài một cái, để hóa giải sợ hãi trong lòng mình. Đẩy mắt kính sắp tụt xuống trên sống mũi, anh mím chặt môi, lòng muốn khóc cũng đã nắm quyền quản gia nhà họ Quyền dễ dàng ư, bây giờ ngọc bội quý giá nhất cũng quan trọng nhất của thiếu gia lại bị một tên trộm nhỏ trộm đi, nếu không tìm về được, đoán chừng anh...Nghĩ đến đây, toàn thân Trần Tiêu cũng bị mồ hôi ướt đẫm, kinh sợ viết rõ ràng trên mặt để cho mình không hề rơi vào trong ảo tưởng kinh khủng nữa, Trần Tiêu dùng sức đánh lên mặt. Cảm giác đau đớn xâm nhập thần kinh của anh, anh đi ra khỏi ảo tưởng. Trước mắt quan trọng nhất là lên lầu chót, đoạt lại ngọc bội từ trong tay tên trộm tinh thần, nở một nụ cười khổ sở, Trần Tiêu vẻ mặt đau khổ đi tới lầu phút này, Lâm Hi Nhi thân là một thâu thiên thần trộm* đang bị một đống người áo đen lớn vây quanh, cho dù võ công của cô rất tốt, nhưng dù sao cô cũng là một cô gái, thể lực cũng đã bị tiêu hao gần hết.* thâu thiên thần trộm Trộm cả trời cả thầnQuét ngang một cước, một người áo đen ứng tiếng ngã xuống đất, trong lòng Lâm Hi Nhi thả lỏng một hơi, ngọc bội trên tay cũng càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, con mẹ nó, cô tới trộm ngọc bội này chính là một sai lầm, ngọc bội trộm được rồi, nhưng vốn không thể toàn thân mà ngã một người áo đen tiếp theo, nhưng đám người áo đen kia vốn cuồn cuộn không dứt, cô sẽ mệt chết đi được. Thở hổn hển, dùng sức dọn sạch người áo đen giống như chướng ngại vật xung quanh, Lâm Hi Nhi cũng muốn đập cho mình một chưởng, cô trộm đồ nhiều như vậy cho tới nay, chính là chỗ này mệt mỏi nhất rồi, vì một miếng ngọc bội rách như vậy, có đáng giá không?“Một đám vô dụng này, một tên trộm nhỏ cũng không đối phó được, chờ Quyền thiếu thật sự nổi giận thì tôi thấy các ngươi đều phải cút sang châu Phi.” Trần Tiêu mồ hôi dầm dề chạy lên lầu chót, thấy một đám lớn nhân viên an ninh đánh không lại một nữ ăn trộm, trong lòng anh gấp gáp, nên hét lớn, anh thân là quản gia cao quý cũng không nhân viên an ninh cũng nghe được phải cút sang châu Phi thì mọi người hơi khẩn trương. Dieễn ddàn lee quiy đônTuy địa bàn của nhà họ Quyền khắp toàn cầu, nhưng tổng bộ chân chính vẫn ở đế đô Thiên triều, bọn họ đều không dễ dàng trở thành nhân viên an ninh bên cạnh của Quyền thiếu, nếu bị phái ra ngoài, như vậy đời này không có ngày nổi danh tới khả năng này, bọn nhân viên an ninh giống như bị đánh máu gà, hóa thân thành động vật hung ác như sói, chuẩn bị đến cùng với Lâm Hi Nhi mày chết tao đi khuôn mặt, trên mặt Lâm Hi Nhi đeo khẩu trang, nhân viên an ninh đánh nhau với cô thật sự quá nhiều rồi, cũng bởi vì thể lực của cô dần biến mất, quả đấm của cô vô lực, vốn không có cách nào một quyền đánh kẻ địch rớt xuống, ngược lại khẩu trang trên mặt cô vô tình bị một nhân viên an ninh lột xuống. Trong nháy mắt, khuôn mặt không hề che chắn của Lâm Hi Nhi lộ ra trước mặt mọi ngựa cột chắc lúc này cũng tuột ra rồi, tóc dài quăn quyến rũ theo gió bay xuống trên vai, Lâm Hi Nhi khẽ hé mở đôi môi, hơi thở đột nhiên không thuận. Cô làm nghề này, kiêng kỵ nhất là khi trộm đồ thì bị lộ ra khuôn mặt mình. Bây giờ mặt mũi của cô một chút cũng không che giấu lộ ra, cô có thể nghĩ đến tình cảnh sau này, số mệnh của cô chính là bị nhà họ Quyền đuổi giết. Ai bảo cô trộm ngọc bội của đại thiếu gia nhà họ Quyền, đây coi như là tự tìm ngược không thể sống sao?Trần Tiêu vẫn quan sát ở bên cạnh, khi nhìn thấy khuôn mặt Lâm Hi Nhi thì tròng mắt cũng muốn rớt xuống, con mẹ nó, nữ thần trộm nổi danh lừng lẫy lại là một cô gái nhỏ chừng hai mươi tuổi, còn là kiểu dáng dấp vô cùng thuần thấy động tác của Lâm Hi Nhi càng ngày càng chậm chạp, Trần Tiêu lập tức chỉ huy nhân viên an ninh bao vây Lâm Hi Nhi, “Thể lực cô ta đã đến cực hạn, các người mau bắt cô ta lại.”Nhìn ngọc bội xanh biếc trong tay Lâm Hi Nhi, Trần Tiêu hận không thể lập tức tự mình đi đoạt lại, có thể tưởng tượng đến bản lĩnh công phu mèo cào của mình, anh vẫn yên lặng làm quan chỉ huy thôi. Nhưng anh là quản gia cao quý của nhà họ Quyền, cũng không thể dễ dàng ra tay.
Cô ở lại nhà họ Quyền sống cùng Quyền Hạo đã thành sự thật, không có cách nào chống lại, chỉ có thể đón phần ý niệm Quyền Hạo có phải yêu trẻ con không mọc rễ ở trong lòng cô, cô chính là không nghĩ ra, Quyền Hạo cao quý giống như Hoàng tử cổ đại muốn phụ nữ kiểu gì mà không có, tại sao cần phải chọn trúng cô, sống cùng một chỗ với anh?Nghĩ tới nghĩ lui, bị thương chính là cô. Cho nên, Lâm Hi ngừng ý niệm ăn sáng, Lâm Hi và Quyền Hạo ăn chung, thức ăn thanh đạm không muốn ăn gì, Lâm Hi tùy tiện ăn một chút.“Anh đi công ty, em ở nhà nếu buồn bực, để cho Trần Tiêu dẫn em đi chơi.” Ăn điểm tâm xong, Quyền Hạo cười khẽ nói. Cô chính đang ở độ tuổi hiếu động hoạt bát, nếu thật sự giam cầm cô ở trong nhà, cô sẽ không sánh với Quyền Hạo quan tâm và nhiệt tình, Lâm Hi có vẻ lạnh nhạt hơn nhiều, chỉ buồn buồn đáp lại một câu “Ừm.”Tao nhã cầm khăn ăn lên, nhẹ nhàng lau khóe môi một cái, Quyền Hạo ngước mắt nhìn chăm chú vào Trần Tiêu, d1en d4nl 3q21y d0n “Trần Tiêu, chăm sóc cô ấy.” Giọng nói rất nhạt, nhật đến khiến Trần Tiêu gần như cho rằng Quyền thiếu không quan tâm tiểu thư nhà mình, nhưng anh lại nhìn thấy được ánh sáng cưng chiều ở trong mắt thiếu gia.“Dạ, thiếu gia.” Trần Tiêu chuyển mắt nhìn tiểu thư hơi nản lòng, nản chí, nghĩ thầm, mấy ngày trước địa vị của anh cứ giảm thẳng tắp xuống, bây giờ có phải phục vụ tốt tiểu thư sẽ tạm lên cao không, sẽ một lần nữa trở thành quản gia đại nhân tôn quý...Bữa ăn sáng không hề dinh dưỡng kết thúc trong đối thoại như Hạo đi tòa nhà ở Lĩnh Lâm, mà Lâm Hi còn nằm trên giường, trần nhà màu ấm đơn điệu nhìn thấy mà cô ngẩn người, ngẩn người hơi lâu rồi, cô nhảy xuống giường, tròng mắt nhìn bố trí xa xỉ xung quanh, nghĩ thầm người có quyền có tiền thật tốt, nếu thay đổi là trước kia, những thứ đồ này đều có thể là thứ cô muốn trộm cái này một cái, loay hoay cái kia hai cái, Lâm Hi không ngừng đặt lên đặt xuống mấy bình hoa cổ này. “Tiểu thư, còn đang ngủ phải không?” Trần Tiêu nóng lòng muốn lấy lòng Lâm Hi, sau khi xử lý một chút chuyện ổn thỏa, chạy thẳng tới phòng của Lâm Hi, còn chưa mở cửa phòng, giọng của anh đã vang nam hơi nịnh nọt này, Lâm Hi nghe, khẽ nâng lên một nụ cười khẽ, linh khí lưu chuyển trong mắt lóe lên tia sáng, “Quản gia, anh có chuyện gì sao?” Nếu đón nhận sự thật sống cùng Quyền Hạo ở nhà họ Quyền, thì cũng tự nhiên cần phải tiếp nhận quản gia nhà họ Quyền, mặc dù xem ra đầu óc quản gia kia không quá bình thường.“Tiểu thư, tôi dẫn cô đi làm quen với hoàn cảnh nhà họ Quyền một chút, được không?” Trần Tiêu hơi gấp không thể chờ mở cửa phòng, nhìn thấy tiểu thư nhà mình đứng cạnh cửa sổ sát đất, trưng cầu dò làm quen với hoàn cảnh nhà họ Quyền sao? Tròng mắt Lâm Hi đảo tròn, cảm thấy chủ ý này không tệ, cuộc sống của cô ở nhà họ Quyền, nhất định phải quen thuộc hoàn cảnh nhà họ Quyền, “Ừ.”“Tiểu thư, mời đi theo tôi.” Trần Tiêu cười ha hả, trong lòng vui thành một đóa dưới sự hướng dẫn của Trần Tiêu, Lâm Hi nhìn nhà họ Quyền mấy lần. Sau khi xem xong, trong lòng cô âm thầm nghĩ đến, con mẹ nó, thật không hổ ba đời nhà họ lại phòng khách lầu một, ánh mắt Lâm Hi tùy ý quét qua, không nhìn thấy đồ vật gì khiến cô tán thưởng, cô đang chuẩn bị cất bước đi lên lầu, nhưng khi ánh mắt xẹt qua ghế sa lon thì cánh môi đỏ mềm khẽ mím, nụ cười dần hình thành trên Kiều Thần rất nhàm chán nhìn nước trà trên khay trà, mỗi lần cô tới nhà họ Quyền, chỉ có dì bưng trà đưa nước để ý cô, mỗi khi cô hỏi Quyền thiếu đi đâu thì không có ai trả lời mười ngón tay xinh đẹp, Mã Kiều Thần nhìn chung quanh một vòng, định xem xem Trần Tiêu đi đâu. Tầm mắt vừa chuyển đến cửa chính, cô đã thấy Trần Tiêu. Chớp chớp hai mắt, chứng minh mình không có nhìn lầm, trong lòng hơi vội vàng muốn biết Quyền Hạo đang ở đâu, Mã Kiều Thần đứng lên, mỉm cười nhìn Trần Tiêu.“Trần quản gia, Quyền thiếu đi đâu rồi vậy?” Cô tìm Quyền thiếu vì có chuyện rất quan trọng, mấy ngày qua nhà họ Quyền cô đều không gặp được Quyền Hạo, buôn bán trong gia tộc không thể trì hoãn được nữa, bây giờ cô phải tìm được Quyền thiếu giúp một tay.“Là Mã tiểu thư ư.” Lại một lần nữa nhìn thấy Mã Kiều Thần, Trần Tiêu không chút ngoài ý muốn, “Tôi cũng không biết Quyền thiếu đi đâu, Mã tiểu thư tìm Quyền thiếu có chuyện gì sao?” Thân là quản gia của Quyền thiếu, nguyên tắc đầu tiên chính là không thể tiết lộ hành tung của Quyền thiếu, cho dù là ai hỏi anh Quyền thiếu đi đâu, anh chỉ có thể trả lời không biết. Vừa nghe câu trả lời giống như hôm qua, trong lòng Mã Kiều Thần vừa tức giận vừa buồn cười, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói, “Quản gia Trần, tôi thật sự chính là có việc gấp tìm Quyền thiếu, anh không thể nói cho tôi biết Quyền thiếu đi đâu sao?” Cô và Quyền thiếu có hơn hai mươi năm chơi với nhau rồi * rồi, nhưng mỗi lần khi cô muốn tìm Quyền thiếu, đều không tìm được, trừ phi Quyền thiếu bằng lòng gặp cô.* Nguyên gốc phát tiểu phương ngữ Bắc Kinh, chỉ bạn bè cùng nhau lớn lên từ nhỏ, khi lớn lên vẫn chơi với nhau, không phân biệt nam xong, Mã Kiều Thần phiền não vén tóc dài, trong ánh mắt cũng nhuốm vẻ bình tĩnh. Trong mắt cô chỉ có quản gia Trần, tầm mắt khẽ liếc, đúng dịp nhìn thấy Lâm Hi đang chăm chú nhìn gái nhỏ có diện mạo tinh xảo, trên mặt điểm chút vàng khè có vẻ dinh dưỡng không đầy đủ, thắng ở một đôi mắt to tròn tràn đầy linh khí, ánh mắt đoạt người, chiều cao chưa tới 1m3. diee ndda fnleeq uysd doon Cô bé này không phải đã gặp ở cửa chính nhà họ Quyền vào ngày hôm qua sao?Quan sát cô gái nhỏ đang cười nhẹ nhàng trước mắt, lại nhìn hành động nịnh hót của Trần Tiêu với cô bé này thì Mã Kiều Thần giống như bị sét đánh trúng. Cô bé này xuất hiện ở nhà họ Quyền đã đủ kỳ quái khiến cô kinh hãi, tại sao ngay cả Trần Tiêu một vị quản gia tự nhận vô cùng tôn quý cũng không kém người ta một bậc, hướng về cô bé này cũng có vẻ nịnh hót!“Mã tiểu thư, tôi thật sự không biết Quyền thiếu ở đâu, nếu cô muốn đi tìm cậu ấy, không ngại đi nhà chính nhà họ Quyền tìm một lần.” Trần Tiêu cảm thấy phía sau nụ cười như gió xuân của tiểu thư nhà mình hoàn toàn không hề đơn giản, đối mặt với Mã Kiều Thần, anh vẫn phải qua loa lấy giờ lực chú ý của Mã Kiều Thần đều bị Lâm Hi đoạt đi, nào còn rảnh rỗi chú ý tới Trần Tiêu nói cái gì. Ở trong nhà họ Quyền của Quyền thiếu, đó là tuyệt đối không có khả năng xuất hiện người trong nhóm bọn họ chưa từng gặp, mà bây giờ ở trong nhà Quyền thiếu xuất hiện một cô bé chừng bảy tám tuổi, điều này không phải nói lên rằng cô bé này có vị trí độc nhất vô nhị trong lòng Quyền thiếu sao?!“Em gái, chị tên Mã Kiều Thần, là bạn từ nhỏ của Quyền thiếu, em tên là gì vậy?” Nở nụ cười thân thiện, trong đầu Mã Kiều Thần nghĩ đến một khả năng, thầm nghĩ kế người cách xa nhau cũng chỉ ba thước, Lâm Hi có thể nhìn thấy rõ ràng ánh sáng trong mắt Kiều Thần, chỉ có điều cô nhìn không hiểu nụ cười thân thiện của Mã Kiều Thần lúc này đối với mình là có ý gì, “Xin chào, em tên làm Lâm Hi.” Nếu là bạn từ nhỏ của Quyền Hạo, vậy thì đối phó một chút chứ mặt Lâm Hi cười nhạt, Mã Kiều Thần vui mừng trong lòng, không thèm để ý đến Trần Tiêu, chạy thẳng đến bên cạnh Lâm Hi, “Hi Hi, ngồi chung với chị.”Dáng vẻ Mã Kiều Thần giống như coi mình là chủ nhân nơi này vậy, Lâm Hi cảm thấy kỳ quái, mà Trần Tiêu thì đen mặt lại. Mã tiểu thư này tuyệt đối là bệnh vảy nến, bởi vì nhà họ Mã có thể xen vào cuộc chiến các nguồn lực kinh doanh, trước tìm đến Quyền thiếu giúp một tay, bây giờ Quyền thiếu không có ở đây, nhanh như vậy đã chuyển đầu óc đến trên người tiểu thư nhà mình.
quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi