Chương 72-2: Cả cơ thể em tôi đều đã vào!! 2. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng. Chương 1. (1) Tôi đã nghĩ mình là nữ chính, ít nhất là cho đến khi Kim Sở Hàm xuất hiện, tôi luôn cảm thấy như vậy. Ai bảo từ nhỏ tôi đã vừa trắng trẻo, xinh đẹp; không những thông minh, ham học hỏi mà còn xuất thân trong một gia đình bề thế, được người thân hết Yuki Shinigami Cấp 1. End truyện: Tô Tiểu Bạch mở mắt ra phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường bệnh quen thuộc, cả cơ thể điều không cử động được, hoá ra những gì đã diễn ra ( những cuộc phiêu lưu và gặp gỡ ) điều là do Tô Tiểu Bạch tưởng tượng ra để trốn Nhưng tôi ko thể đc, tôi cx còn có ng trong gia đình tôi muốn bảo vệ (như em trai tôi). Tôi cx như Hamin, muốn dành điều tốt đẹp nhất cho ng em của mik, tôi muốn nó đc hạnh phúc, đc tự do, muốn dâng cả cơ thể để bảo vệ nó, bới vì nó chính là đứa em trai đáng yêu của tôi. Lam Khê cảm thấy rất nóng, nhưng không phải là trán của anh nóng, mà là cả cơ thể của cô bây giờ như đang bị đun sôi.1 Trái tim cô lúc này cũng đập nhanh hơn, trong lòng bỗng dưng có những cảm giác kỳ lạ. Muốn. Muốn ôm anh. Muốn hôn anh. Muốn quấn lấy anh không rời. Cơ bản đều là mấy câu hỏi tẻ nhạt như bao giờ thì tôi và Lý Trọng Mạnh sẽ kết hôn? Tôi không biết là phó tổng giám đốc và trưởng phòng thiết kế lại bà tám như vậy. Nhưng cũng may mà không lâu sau, phiên đấu giá đã bắt đầu. VCLtJ2. - "Xin lỗi các vị, thành thật xin lỗi, tiền thuốc men chúng tôi sẽ bồi thường gấp đôi.." Quản lí cúi đầu Gia Kiệt không thèm để ý đến họ mà đưa cô ra khỏi phòng trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, sự đau đớn làm cho Tiểu Khiết mơ hồ không nhận ra rõ điều đích thân lái xe đưa cô đến bệnh viện, trên mặt xuất hiện một tia lo lắng, bàn tay bị bỏng rất nóng và xót làm cho Tiểu Khiết mơ hồ ngủ thϊếp đi. Rất nhanh, trước cổng bệnh viện dành cho quý tộc xuất hiện một chiếc xe Ferrari, Trần Gia Kiệt bế cô lên đi vào bệnh viện. Anh đá văng cửa phòng của viện trưởng, viện trưởng ở đây tên là Giản Tử Hạo, một người hoạt bát, vui tính lại phong lưu đa tình, đây là một trong những người bạn thân nhất của anh. Trong phòng đang diễn ra một cảnh xuân ướŧ áŧ, một thân hình người phụ nữ đang ngồi trên người đàn ông vận động nhịp nhàng lên xuống, thấy anh vào cô gái vội la lên rồi vớ lấy cái áo che người mình lại lui ra khỏi người anh ta, Giản Tử Hạo cau mày khó chịu "Tưởng tên nào ngán sống, hóa ra là cậu." Hắn ta nói rồi phất tay ý bảo người phụ nữ ra ngoài. Cô ta ngoan ngoãn mặc quần áo vào rồi lui ra, Giản Tử Hạo đứng dậy mặc quần áo Gia Kiệt nhìn người phụ nữ đang ngủ trong lòng vội quay lưng lại để tránh đi, mặc dù cô đang ngủ nhưng phòng vẫn hơn. Giản Tử Hạo mặc quần áo vào giờ mới để ý đến Tiểu Khiết đang nằm trong lòng Trần Gia "Oa, là phụ nữ sao? Trần Gia Kiệt cậu cũng thật ghê gớm đấy, mấy năm trước còn hùng hổ tuyên bố sẽ không đụng vào phụ nữ vậy mà bây giờ đùng một phát tìm đâu ra tiểu bạch thỏ đáng yêu này đây." Giản Tử Hạo thích thú nhìn cô rồi cố ý vuốt má cô nhưng Trần Gia Kiệt nào để anh ta toại "Đừng lắm lời, mau giúp cô ấy, cô ấy bị bỏng rồi." Không phải chứ, Giản Tử Hạo anh chuyên chữa bệnh nặng, anh có thể giành người ta với thần chết bây giờ cái việc đơn giản lại đi bắt anh "Cậu bệnh sao? Chuyện này đưa y tá tôi làm là được rồi." Trần Gia Kiệt đặt cô lên ghế sofa lạnh lùng nói "Nếu cậu không muốn tôi bảo với Ngô Đồng cho cậu một vé đi lên sao hỏa thì cậu có thể không giúp cô ấy." - "Được, được rồi." Giản Tử Hạo không vui nói. Rồi anh đi đến tủ thuốc lấy một ít vật dụng, đây toàn là thuốc nhập khẩu từ bên ngoài về, Giản Tử Hạo anh tuy còn trẻ nhưng lại là một bác sĩ giỏi, anh đã làm viện trưởng được ba năm, bệnh viện của anh có tiền chưa chắc đã được nằm ở man mát của thuốc làm cho Tiểu Khiết tỉnh dậy, mở mắt ra cô như không tin vào mắt mình, mới mấy ngày thôi cô đã được nhìn nhiều người đẹp trai vậy rồi sao? Trần Gia Kiệt đi đến cạnh cô- "Em không sao chứ? Có đau lắm không?" Tiểu Khiết đơ người ra nhìn anh, hóa ra anh đưa cô đến bệnh viện. Giản Tử Hạo nhìn hai người trong lòng thầm đoán quan hệ giữa hai người chắc chắn không đơn giản. Băng bó vết thương rồi lấy ít thuốc, Trần Gia Kiệt lại lái xe đưa cô "Nhà em ở đâu?"Tiểu Khiết nghĩ một hồi rồi mới trả lời "Tôi thuê khách sạn." Anh gật đầu rồi lái xe, Tiểu Khiết thấy anh không hỏi địa chỉ nhà chẳng nhẽ anh biết cô ở đâu. Suốt dọc đường đi, Tiểu Khiết lâu lâu lại liếc trộm anh, lúc anh tập trung lái xe thật là đẹp trai, rồi nhìn đến cánh tay đang băng bó vết thương của mình trong lòng thấy ấm áp lạ thường, khóe môi cong lên nhẹ nhàng. Tuy đang lái xe nhưng những hành động của cô anh đều thu hết vào đáy này, mọi người thấy anh đưa Tiểu Khiết ra ngoài thì bắt đầu bàn tán- "Họ có quan hệ sao? Giờ tôi mới biết thảo nào Trần tổng lại chịu hợp tác với chúng ta." - "Phải đó, lúc đó Trần tổng trông có vẻ rất tức giận với nhân viên đó."Đồng Tuyết Liên ngồi bên cạnh tuy xót bạn mình nhưng thấy Trần Gia Kiệt lo cho Tiểu Khiết như vậy thì cô cười không ngớt, Lý Nhiệm Kỳ không trân trọng cô ấy thì Trần Gia Kiệt sẽ trân trọng, nhưng nghĩ về khoản cái kia của Trần tổng nhỏ xíu thì cô lại thấy thương Tiểu Khiết...Suy nghĩ này của cô tốt nhất đừng để Trần Gia Kiệt nghe được... Đoàn người đi vào phòng họp hội đồng quản trị, Tiểu Khiết thẫn thờ đi lên phòng làm việc, Tuyết Liên thấy cô đến thì chạy đến cạnh 'Cậu đã đỡ hơn chưa mà xuất viện vậy?' Tuyết Liên ân cần mỉm cười'Không sao, mình khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là bị thương nhẹ thôi mà.'Tuyết Liên gật đầu, cùng cô đi về bàn làm việc, lúc này trợ lí của bà Doãn đi 'Chào ngài, có chuyện gì mà ngài xuống tận đây vậy?' Trưởng phòng thấy trợ lí của chủ tịch đến thì cung kính lí lịch sự gật đầu chào hỏi ông'Phòng của mọi người có thể trở lại công ty được rồi.'- 'Nhưng mà hợp đồng còn một tuần nữa mới kết thúc?' Trưởng phòng thắc lí nhún vai'Chuyện này đề nghị hỏi chủ tịch, tôi chỉ nghe lệnh mà làm thôi.'Trợ lí đi rồi, mọi người khó hiểu nhưng vẫn nhanh chóng thu xếp đồ đạc để về lại công ty, Tuyết Liên đi đến cạnh 'Tiểu Khiết, cậu nói thử xem chuyện này có lạ không? Trần tổng là người điều phòng chúng ta đến đây, nhưng mà người bảo chúng ta rời đi lại là chủ tịch, cậu có nghĩ Trần tổng chưa biết chuyện này không?'Tiểu Khiết lắc đầu, cô cũng thấy khó hiểu nhưng cũng không nói nhiều. Cả phòng thu dọn đồ đạc xong đã gần chiều, mọi người đi trước còn lại mình cô đang đứng gần cổng công ty để đón taxi. Bỗng một chiếc xe cảnh sát đi đến đỗ cạnh cô, một người đàn ông tầm năm mươi tuổi mặc bộ đồng phục cảnh sát đi đến cạnh cô, giơ tay chào 'Chào cô, chúng tôi là cảnh sát kinh tế, cho tôi hỏi Trần tổng - Trần Gia Kiệt còn ở công ty không?'Tim cô bỗng đập nhanh hơn, tay bê đống đồ run cầm cập'Các anh...các anh tìm anh ấy làm gì?'- 'À, là công việc, cô có thể cho chúng tôi biết được không?' Viên cảnh sát vẫn lịch sự Khiết cao giọng nói'Không biết, tôi không biết gì hết, các anh đừng hỏi nữa.' Nói rồi cô quay người bỏ Nhiệm Kỳ đã hứa là cho cô thời gian ba ngày mới đưa ra quyết định cơ mà, tại sao bây giờ cảnh sát lại đến tìm anh. Một chiếc xe đi đến, thư kí Triệu cùng vài vị cổ đông nữa vội vã đi vào công ty, Tiểu Khiết đặt đống đồ xuống chạy đến cạnh thư kí 'Xin lỗi, đã làm phiền, nhưng có thể cho tôi hỏi?' Cô nhanh gọn kí Triệu cúi đầu xin lỗi các vị rồi đưa tay ra phía trước mời họ, ý bảo họ cứ đi tiếp. Mọi người đi rồi anh ta quay sang nhìn 'Tiểu thư, có chuyện gì sao?'Tiểu Khiết không muốn rườm rà, hỏi ngay'Tôi thấy công ty hôm nay có vẻ khác, xảy ra chuyện gì rồi sao?'Thư kí Triệu ngập ngừng rồi nói cho cô, dù sao cô cũng là người phụ nữ của Trần tổng, chuyện cần biết cũng nên 'Vâng, công ty rò rỉ một số vấn đề quan trọng, hiện phải họp cổ đông để xử lí, tôi chỉ có thể nói vậy thôi, tôi xin phép.' Thư kí Triệu nói rồi rời loạng choạng dựa vào tường, rò rỉ một số vấn đề quan trọng sao? Có phải là những thứ LÝ Nhiệm Kỳ đưa cô xem không? Xem ra cô phải đưa ra quyết định của mình nhấc điện thoại tìm dãy số mà mình không muốn nhìn thấy nhất, là Lý Nhiệm Kỳ, đầu ngón tay cô nặng 'Alo, em quyết định nhanh vậy sao?' Lý Nhiệm Kỳ hớn hở hỏi Khiết bám vào tường'Chúng ta gặp nhau đi, ngay bây giờ.'- 'Được, anh sẽ đến công ty đón em.'- 'Không cần, quán cafe cạnh công ty anh đi.'Ba mươi phút sau, tại quán cafe, Tiểu Khiết đã ngồi chờ sẵn anh ở đó, Lý Nhiệm Kỳ một thân vest xanh nhạt đi 'Đợi anh lâu chưa? Anh xin lỗi nhé, anh có việc bận.' Anh ta cợt nhã nói.'Bốp.' Tiểu Khiết đứng dậy cho anh ta một bạt tai, bên má Lý Nhiệm Kỳ dần đỏ lên, anh ta cau mày 'Đàn Tiểu Khiết, em đang thách thức anh?'Tiểu Khiết nghẹn ngào nói'Tại sao anh nói sẽ đợi tôi đưa ra quyết định cơ mà, tôi còn chưa đưa ra quyết định anh đã đem những thứ đó đến cục cảnh sát?'Lý Nhiệm Kỳ cau mày, Trần phu nhân đang có ý định gì đây?- 'Anh chưa từng để lộ chúng ra ngoài.'Tiểu Khiết khó hiểu hỏi'Vậy tại sao hôm nay cảnh sát lại đến tìm anh ấy.'- 'Anh làm sao biết được, nhưng hôm nay em hẹn anh ra đây rồi thì chúng ta hãy nói chuyện luôn đi. Em mau đưa ra quyết định của mình đi.'Tiểu Khiết ngồi xuống ghế của mình, cô đưa tay khuấy nhẹ cốc cafe của mình, miệng cười lạnh, nhàn nhạt 'Nếu tôi đồng ý ở lại bên cạnh anh thì chuyện của Uông Nhã sẽ thế nào?'Lý Nhiệm Kỳ ngồi xuống đối diện cô'Em không cần phải lo chuyện đấy, tạm thời em sẽ phải chuyển đến căn nhà anh mua cho em, còn mọi chuyện anh sẽ từ từ giải quyết.'- 'Lý Nhiệm Kỳ, anh nhốt được thân xác tôi nhưng anh không thể nhốt được trái tim tôi.' Cô phẫn nộ Nhiệm Kỳ cười khổ'Không sao, em đã từng yêu anh vậy thì anh sẽ khiến cho em yêu anh lại lần nữa.'- Anh đã nói thế tôi cũng không còn gì để nói nữa rồi, xin anh hãy giữ đúng lời hứa, cất cẩn thận những tài liệu kia, còn một chuyện nữa tôi muốn nói.'Lý Nhiệm Kỳ gật đầu'Em cứ nói.'- 'Hãy cho tôi ngày mai, sau ngày mai tôi sẽ dọn đồ đến chỗ anh.'Lý Nhiệm Kỳ cười'Em đừng đưa điều kiện đó với tôi, hết hôm nay, tôi cho em nốt hôm nay.'- 'Anh...' Cô phẫn Nhiệm Kỳ đứng lên rời đi, anh biết thừa cô xin ngày mai để ở cạnh Trần Gia Kiệt, anh sẽ không để cô ở bên cạnh anh ta một ngày nào tâm trạng nặng trĩu về nhà, cô bước vào thang máy, soi mình trong kính, trông thật thảm hại. Cô lại lần nữa yếu đuối, liệu làm như thế có thật sự tốt không?Lên đến nhà của mình, cô thấy anh đang đứng ở cửa chờ cô, Tiểu Khiết thấy anh bỗng mắt cay cay, chỉ qua đêm nay thôi cô và anh sẽ là hai đường thẳng song 'Qua đây, em đứng ở đó làm gì vậy? Không thấy anh đã chờ em rất lâu rồi sao?'Tiểu Khiết giấu đi nỗi buồn vào trong, cô mỉm cười đi về phía 'Em xin lỗi, không biết anh chờ em, tại hôm nay em thấy anh rất bận.' - Tôi cũng không biết.' Cô thành thật Gia Kiệt không nói gì tiếp tục im lặng băng bó vết thương, nhìn anh làm việc có vẻ quen tay như vậy cô không nhịn được 'Hình như anh đã làm như vậy với rất nhiều phụ nữ khác.'Trần Gia Kiệt 'ừ' một tiếng rồi ngắm nghía lại cánh tay cô. Tiểu Khiết không tránh khỏi hụt hẫng, anh đã nói vậy cô biết nói gì nữa đây, nhưng sau đó..- 'Với một người phụ nữ, chính là em.' Anh Khiết xoay mặt đi chỗ khác, tim cô lại thế rồi, lại đập nhanh hơn bình thường vì câu nói của anh. Trần Gia Kiệt nhẹ nhàng nâng cằm cô lên buộc cô nhìn vào mắt mình, môi mỏng khẽ nhếch 'Tôi nghĩ mình yêu em mất rồi.'Câu nói của anh làm chấn động cả tâm hồn cô, Tiểu Khiết mở to mắt nhìn anh, tim của cô đang đập rất mạnh giống như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực Gia Kiệt thấy phản ứng của cô thì mỉm cười rồi cúi đầu ngậm lấy đôi môi hồng hồng của 'ưm..'Tiểu Khiết không ngờ anh sẽ làm như vậy, vội la lên thì lại tạo cơ hội cho anh tiến vào khoang miệng thơm tho bế cô lên đặt cô ngồi lên đùi mình, tay đặt ra sau gáy mạnh mẽ ấn đầu cô xuống để nụ hôn trở nên sâu và nóng bỏng hơn. Tiểu Khiết theo phản xạ liền ôm lấy cổ anh, lí trí của cô bị nụ hôn của anh đánh bay, mơ hồ để anh chiếm tiện nghi. Bàn tay mát lạnh kia luồn vào trong áo cô xoa nắn bầu ngực căng tròn,Tiểu Khiết nắm lấy tay anh ngăn cản một cách yếu ớt, nhưng anh nào dễ dàng buông tha cho cô như vậy. Trần Gia kiệt xoay người đặt cô dưới thân, tiếp tục nụ hôn ướt át, dường như qua hai lần hôn mà kĩ thuật của cô đã tốt hơn nhiều. Bàn tay ngăn cản anh vừa rồi đã biến thành chủ động, cô yếu ớt quàng tay qua cổ tay anh như có ma thuật xoa nắn nơi đẩy đà theo hình dạng khác nhau khiến cô không nhịn được mà thở 'Ưm...'Trần Gia Kiệt tiếp tục đưa tay xuống phía dưới, bên dưới đã ướt át. anh luồn vào trong váy cô đi một vòng nhẹ trước nơi đó cách một lớp quần mỏng. Nhận được sự nguy hiểm Tiểu Khiết cố gắng giữ bình tĩnh ngăn cản tay 'Không được...Chúng ta..không thể..ưm..'Trần Gia Kiệt cúi đầu cắn lên ngực cô cách một lớp áo mỏng và áo ngực như để trừng phạt việc cô bắt anh dừng lại. Tiểu khiết ưỡn cong người lên, đôi mắt phủ một tầng sương mờ, lắc đầu quầy 'Trần Gia Kiệt, anh bình tĩnh lại đã...chúng ta không thể..'Trần Gia kiệt cố gắng khắc chế dục vọng ngẩng đầu lên nhìn cô'Tại sao lại không thể?'Tiểu Khiết ngỡ ngàng nhìn anh, giờ đây anh không còn là vẻ ôn nhu ngày thường nữa mà ánh mắt của anh chứa dục vọng mãnh liệt, trán lấm tấm mồ hôi vì đang phải kiềm chế, giọng nói trở nên khàn khàn vì bị nhiễm dục 'Tôi không biết..nhưng chúng ta không thể..'Trần Gia Kiệt như không nghe lời cô nói tiếp tục hôn lên môi cô, tay anh ở phía dưới bóp nhẹ ngực cô. Rồi anh di chuyển môi xuống dưới nơi ngực cô cắn nhẹ lên đó tạo nên vết hồng hồng như quả dâu anh không xem lời cô ra gì, ai ngờ anh lại dừng tất cả động tác lại nhưng vẫn nằm đè lên người cô, anh nhìn vào mắt 'Chuyện vừa rồi không có nghĩa chứng minh là tôi thất bại chỉ là tôi muốn cho em thêm thời gian để sẵn sàng thôi.'Anh ghé vào tai cô nói tiếp'Em sẽ là người phụ nữ của tôi.'Lời nói này có thể khiến cho người khác nghe rất khó chịu nhưng khi anh nói ra câu đó làm cô không hề thấy đáng ghét mà còn ngược lại, cô thích sự bá đạo của Gia Kiệt ngồi dậy kéo cả cô ngồi dậy theo, anh chỉnh lại quần áo cho cô rồi dắt cô ra khỏi nhà. Khách sạn Hòang Á thuộc tập đoàn ES, lúc 6 giờ tối. Trong đại sảnh khách sạn sáng trưng thật lộng lẫy bỗng xuất hiện một thân ảnh mảnh mai đang đi vào. Đàn Tiểu Khiết cầm chặt điện thoại đi qua đại sảnh vào thang máy, trán cô lấm tấm mồ hôi, lúc này cô nhận được tin nhắn nặc danh nói người yêu cô đang nɠɵạı ŧìиɦ ở đây, dù mệt mỏi vất vả cả ngày nhưng cô vẫn chạy đến đây, khi thang máy gần đến tầng 12 thì tim cô lại đập càng nhanh, trong lòng mong muốn tất cả chỉ là hiểu lầm. Cô đi đến trước phòng 125 phát hiện cửa phòng không khóa, Tiểu Khiết hít sâu một hơi rồi đẩy nhẹ cửa vào, mới bước vào thôi đã thấy quần áo nam nữ vứt bừa bộn dưới sàn nhà, cô bước lại gần phòng ngủ thì mặt càng đỏ, bên trong phát ra tiếng động mà dùng đầu ngón chân cũng đoán được họ đang làm gì. - "A... Kỳ, anh thật giỏi nha!" Giọng người phụ nữ bị du͙ƈ vọиɠ lấn chiếm nghe thật câu hồn. - "Hừ, tiểu yêu tinh.. " Giọng nam khàn khàn nói. Tiểu Khiết vừa nghe có thể nhận ra ngay đó là ai. Là Lý Nhiệm Kỳ, người yêu hai năm nay của cô nói cách khác là chồng sắp cưới của cô. - "Anh thật hư, hai tháng nữa thôi lấy vợ rồi mà còn lên giường cùng người khác.. A!" - "Em nghĩ anh là hòa thượng sao? Yêu nhau hai năm rồi mà không cho anh đụng vào người, có thằng ngu mới chờ đợi".Tiểu Khiết đau lòng rơi nước mắt, đây chính là người đàn ông cô yêu hai năm qua, người mà cô xem như cả sinh mạng của mình hiện tại đang làm chuyện đồi bại với người phụ nữ khác, Tiểu Khiết trân trân đứng đó đến khi nghe thấy tiếng gầm nhẹ của Lý Nhiệm Kỳ. Cô gái kia xuống giường mặc chiếc áo sơ mi của Lý Nhiệm Kỳ vào rồi bước ra ngoài. - " A.... " Mở cửa ra thấy Tiểu Khiết đang đứng ở đó cô ta giật mình rồi lấy lại bình tĩnh, cô ta chợt cười lạnh. Lý Nhiệm Kỳ nghe tiếng hét thì đi ra phía cô ta chợt nhìn thấy Tiểu Khiết cả người Lý Nhiệm Kỳ như đông cứng lại, tại sao cô ấy lại ở đây? - "Là cô, Uông Nhã?" Tiểu Khiết là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. - "Là tôi, nhưng Tiểu Khiết à mọi chuyện không như cô nghĩ đâu."Người phụ nữ này là Uông Nhã, bạn học cũ của cô, có một lần tình cờ Lý Nhiệm Kỳ đón cô ở công ty thì gặp cô ta, từ đó Uông Nhã thường xuyên hỏi thăm Lý Nhiệm Kỳ nhưng cô cũng không để ý gì nhiều, ai ngờ cô ta lại leo được lên giường của Lý Nhiệm Nhã giả vờ chảy nước mắt rồi núp sau lưng Lý Nhiệm Kỳ, nhưng anh ta giờ này còn tâm trí đâu mà bảo vệ cho Uông Nhã, Lý Nhiệm Kỳ vội bước gần đến Tiểu Khiết. - "Tiểu Khiết, em nghe anh giải thích, thật ra... " Anh vội vàng nói nhưng giọng hơi run run. Tiểu Khiết nước mắt đầm đìa nhìn anh "Đủ rồi, Lý Nhiệm Kỳ đến giờ phút này rồi anh còn như vậy, tôi thật sự thất vọng về anh".Nói rồi cô quay người chạy ra khỏi phòng, Lý Nhiệm Kỳ vội vàng mặc lại quần áo để đuổi theo cô, anh không quan tâm chiếc áo sơ mi đang ở trên người Uông Nhã mà chỉ khóac chiếc áo vest vào. Anh không thể mất cô được, thật sự không thể. Không ai để ý đến Uông Nhã, nơi khóe miệng cô nâng lên một nụ cười nham hiểm, có lẽ không ai biết tin nhắn đó là do cô nhắn, Uông Nhã cô là ai, thứ cô đã muốn dù cho dùng thủ đoạn nào cũng phải lấy được mà Lý Nhiệm Kỳ lại là con cá béo bở cô muốn có. Tiểu Khiết chạy ra ngoài hành lang, cô nghĩ nếu cứ đi ra thế này chắc chắn sẽ bị Lý Nhiệm Kỳ chặn được, chợt thấy phía xa xa có một dáng nam cao lớn đang mở cửa phòng cô đánh liều chạy đến rồi lôi anh vào phòng.

truyện cả cơ thể em tôi đều thích