Chiến thần trở lại – Sở Phàm – Vân Mộc Thanh (full 463 chap) – Truyện tác giả: Mạt Bắc - Chương 101- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247 ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Tổng thống Putin ban bố thiết quân luật tại 4 vùng ở Ukraine mới sáp nhập vào Nga: Tổng thống Nga Vladimir Putin ngày 19/10 đã thông báo thiết quân luật tại 4 vùng lãnh thổ ở Ukraine gần đây bỏ phiếu sáp nhập vào Nga. Theo đó, Tổng thống Putin đã ký sắc lệnh áp đặt thiết Chiến thần ngày trở lại. Đánh giá: 9 / 10 từ 10 lượt. Tác giả: Mộc Khả. Thể loại: Ngôn tình, Đô Thị. Trạng thái: Đang cập nhật. Nội dung truyện Chiến thần ngày trở lại nói về việc 10 năm trước, người yêu bị sát hại, đứa con chưa hề biết mặt bị đem đi mất Khi Gương Thần Biển Sâu được tập hợp cùng với 2 Báu vật còn lại là Kiếm Thần Không Gian và Hồng Ngọc Lựu, thì hoàn toàn có thể triệu hồi chiến binh của sự tiêu diệt, Sailor Saturn .Ở cuối Arc Infinity, Sailor Neptune đã đưa cho Sailor Chibi Moon chiếc gương này thay cho lời Đọc miễn phí bộ truyện Chiến Thần Ngày Trở Lại Chương 11: Còn chiêu khác và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Chiến Thần Ngày Trở Lại tại truyenonline123.com DTcar. Thành phố An Thành, tỉnh Trung Châu. Máy bay đã hạ cánh. Khoảnh khắc Trần Thái Nhật bước ra khỏi sân bay, anh cảm nhận được cái se se lạnh đầu thu. An Thành, tôi đã trở lại! Anh siết chặt cổ áo khoác màu cà phê, nhìn thành phố xa lạ mà quen thuộc trước mặt, nhớ lại chuyện mười năm về trước, trong lòng không khỏi phiền muộn. Khi đó, bản thân anh chỉ là một thanh niên thiếu hiểu biết, mặc dù được người nhà họ Thẩm nhận làm con nuôi từ nhỏ, nhưng bố mẹ nuôi và em gái đều đối xử với anh rất tốt, cuộc sống rất êm đềm. Anh đem lòng yêu mối tình đầu Vân Vũ Tuệ, sau khi hai người ăn trái cấm khiến cô mang thai, bị người nhà ngăn cấm, mãi không có cách nào gặp lại Trần Thái Nhật. Trước sức ép quá lớn của nhà họ Vân, Vân Vũ Tuệ đã sinh đứa bé ra. Lúc Trần Thái Nhật biết tin mình được làm bố, anh hạnh phúc đến mức phát điên lên được! Tuy nhiên, tin tức ngày hôm sau đã mang đến cơn ác mộng vĩnh hằng. Trên đường đến nhà họ Vân, Trần Thái Nhật đột nhiên bị bắt cóc, hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình ở trong căn phòng lạ, cuối cùng cũng gặp lại Vân Vũ Tuệ - người anh yêu sâu đậm. Một... xác chết lạnh ngắt. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp tựa như một tiên nữ, nhưng chỉ còn lại cái xác không hồn. Ngay sau đó, một nhóm người bất ngờ lao vào, chụp ảnh và quay phim lia lịa, biến căn phòng đó thành hiện trường vụ án. Còn Trần Thái Nhật lại trở thành tội phạm giết chết Vân Vũ Tuệ, vì yêu mà sinh hận. Từ niềm vui lớn bỗng biến thành nỗi bi thương, bản thân bị hãm hại bởi kẻ thù không rõ danh tính, trở thành tội phạm giết người chỉ sau một đêm! Đây hoàn toàn là một âm mưu. Nhưng không ai có thể biện minh cho Trần Thái Nhật. Nhà họ Vân nhận xác con gái, đưa theo đứa con của Trần Thái Nhật, chuyển nhà đi nơi khác. Từ đó, bố mẹ nuôi của anh và nhà họ Thẩm phải mang tiếng xấu là gia đình tội phạm, mãi không thể ngóc đầu lên được Về phần Trần Thái Nhật, vì năm đó tuổi anh còn trẻ nên bị kết án mười năm tù. Người yêu đã chết, nhà họ Vân biến mất, anh thân bại danh liệt. Trần Thái Nhật cho rằng cuộc đời mình vậy coi như chấm hết. Tuy nhiên, sau một lần khám sức khỏe ở trong tù, nền tảng thể lực vượt trội đã khiến số phận anh một lần nữa xuất hiện kỳ tích. Trần Thái Nhật đã có một cơ hội chuộc lỗi, mặc dù xác suất tử vong cao tới chín mươi chín phần trăm. Tất cả mọi nguyên nhân đều bắt nguồn từ tổ chức thần bí âm thầm bảo vệ Cửu Châu – Hội Trường Thành. Dùng xương máu của các anh em để bảo vệ Cửu Châu trường tồn mãi mãi! Hội Trường Thành đóng quân tại bốn vùng Đông Tây Nam Bắc ở biên giới Hoa Quốc, nhằm ngăn chặn tử sĩ và lính đặc chủng do nước khác huấn luyện tấn công vào trong nước. Đối thủ đều là những binh lính tinh anh có tài năng thiên bẩm của thế lực thù địch, mỗi người đều có thể chặn đứng hàng trăm người trong mưa bom bão đạn, thậm chí một vài người còn có sức mạnh võ thuật khủng khiếp, có thể chém đầu chỉ huy địch trong một đội quân mười nghìn người! Nếu kẻ thù như vậy lẻn vào trong nước thì sức tàn phá mà nó gây ra là không thể tưởng tượng được. Trong Hội Trường Thành của Hoa Quốc có tới hàng nghìn anh hùng vô danh chết mỗi năm vì chiến đấu chống lại kẻ thù! Máu của anh hùng biến thành đất đỏ, thi thể hòa cùng đất trời tạo thành Trường Thành! Trần Thái Nhật gia nhập Hội Trường Thành, dựa vào tài năng thiên phú và quyết tâm sống đến cùng, anh đã nhanh chóng trở thành cơn ác mộng của kẻ thù. Trong vòng một năm, lưỡi dao của anh đã giết chết hàng trăm tên lính liều mạng. Trong vòng hai năm, anh tập kích vùng ngoài biên giới, không dưới bốn mươi binh lính cấp S của thế lực thù địch đã bị anh chém đầu. Trong năm năm, anh đảm nhận chức vụ người đứng đầu Hội Trường Thành ở phía Tây và trở thành Đại thống lĩnh trẻ tuổi nhất. Trong tám năm, biên giới phía Tây Hoa Quốc đã trở thành khu vực cấm của các thế lực thù địch. Trần Thái Nhật đã ban hành sát lệnh ở phía Tây, bất cứ tử sĩ nào dám lẻn vào biên giới thì sẽ bị giết trong vòng sáu giờ! Mười nghìn tử sĩ tinh anh đã bị Trần Thái Nhật dẫn quân đánh bại từng tên một, không tên nào lọt lưới. Điều đáng sợ hơn là thương vong trong trận chiến phía Tây của Hội Trường Thành từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc chỉ một con số! Chỉ dựa vào sức mạnh một người và lực lượng của một bộ phận đã đủ để bảo vệ một phương của đất nước. Quá mạnh mẽ! Đây là một chiến công chưa từng có kể từ khi thành lập Hoa Quốc! Người bảo vệ hòa bình, chiến thần mạnh nhất Hoa Quốc, anh xứng đáng với điều đó. Những lãnh đạo cấp cao ở Hoa Quốc biết rõ nội tình đều gọi Trần Thái Nhật với một danh xưng là Thần Nhật Thái. Nhân tài của Hoa Quốc vậy mà lại sinh ra ở một thành phố nhỏ bé như An Thành, e rằng sẽ khiến nhiều người kinh ngạc. "Chủ nhân, đây là quê hương của anh à?" Một người phụ nữ có thân hình bốc lửa, mặc chiếc áo khoác da đen bó sát, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng đi theo Trần Thái Nhật, đặt câu hỏi với giọng điệu mơ hồ khó hiểu. "Tề Vũ, tôi đã nói rồi, bắt đầu từ hôm nay, hãy gọi tôi là ông chủ”. Người đẹp ngoan ngoãn gật đầu. Tề Vũ là nữ chiến binh thiên phú hàng đầu ở Hoa Quốc, đồng thời cũng là đội trưởng của tiểu đội Tiểu Vũ - thành viên của Tứ đại Vương Bài trong Hội Trường Thành ở khu vực phía Tây. Là một chiến binh tinh anh, Tề Vũ sở hữu thể chất và khả năng chiến đấu vượt xa giới hạn của con người, cô có thể giết chết một con bò rừng hung bạo chỉ bằng một cú đấm! Sau khi biên giới phía tây của Hoa Quốc trở thành khu vực cấm của kẻ địch, nhận được sự phê chuẩn, Trần Thái Nhật liền trở về nhà đợi lệnh. Tề Vũ vừa là vệ sĩ vừa là thư ký riêng, chịu trách nhiệm giúp Trần Thái Nhật giải quyết mọi công việc. "Ông chủ, chúng ta đi đâu bây giờ?" Trần Thái Nhật cũng đang suy nghĩ. Dựa vào công lao của mình, ở khắp Hoa Quốc này, Thần Nhật Thái đi đến đâu cũng giống như sự xuất hiện của hoàng đế. Sau khi thu thập thông tin vụ án Vân Vũ Tuệ, anh đã nắm được một manh mối sơ lược. Kẻ trực tiếp hãm hại Trần Thái Nhật rất có khả năng là gia tộc giàu có lớn mạnh nhất An Thành – nhà họ Lâm. Còn lý do là gì thì chẳng ai biết được. Chứng cứ cũng không có. Nợ thì vẫn phải tính rõ ràng. Nhưng điều quan trọng nhất là phải tìm ra được chân tướng sự việc năm đó. Một tin tức khác cũng khiến Trần Thái Nhật không thể không chú ý đến. Con cưng của bố mẹ nuôi nhà họ Thẩm, Thẩm Mộng Hàm – cô em gái từ nhỏ lớn lên cùng anh sắp đính hôn! Đối tượng của lễ đính hôn là Lôi Bác – cậu chủ nhà họ Lôi giàu có ở An Thành, hôm nay cũng là ngày nhà họ Lôi tổ chức tiệc đính hôn. Trần Thái Nhật rất biết ơn nhà họ Thẩm. Sau khi anh xảy ra chuyện, họ còn móc nối các mối quan hệ xung quanh, hi vọng có thể giảm nhẹ án cho anh. Hơn nữa, Trần Thái Nhật hoàn toàn có thể hình dung ra gia đình của một "kẻ sát nhân" sẽ phải chịu những ánh mắt xem thường như thế nào. Anh nhất định phải đến tham dự lễ đính hôn của em gái. Tặng cho cô ấy một món quà lớn và những lời chúc phúc, đây cũng là sự bù đắp của anh trai dành cho em gái. E rằng bố mẹ nuôi vẫn tưởng rằng anh đang chịu án ở một nơi nào đó. "Đi, đến nhà họ Lôi trước”. ... Biệt thự của nhà họ Lôi nằm ở khu nhà giàu ở phía Đông thành phố An Thành. Biệt thự đơn lập, xây dựng theo phong cách Châu Âu, trang trí xa hoa lộng lẫy. Tiếng huyên náo trong sân vang vọng ra bên ngoài, rất nhiều khách mời, vô cùng náo nhiệt. Trần Thái Nhật dẫn theo Tề Vũ tò mò như một đứa trẻ, bước qua ngưỡng cửa và bước thẳng vào sân. Một bàn tiếp khách được đặt ở cửa ra vào, vô số khách mời đến tặng quà nối dài không dứt, xếp thành một hàng dài trước cửa. Là một gia đình giàu có ở An Thành, hiển nhiên nhà họ Lôi có mạng lưới quan hệ cực kỳ rộng, đám người này e rằng đều đến để tạo dựng mối quan hệ. Một nhân viên cao lớn, râu ria xồm xoàm dẫn theo mấy nhân viên bảo vệ đứng bàn tiếp khách làm nhiệm vụ nhận quà và tiền mừng, lúc thấy Trần Thái Nhật bước vào, hắn cau mày quát lớn. "Tao là Lôi Kiến, em họ của chú rể, hai người tới đây dự tiệc sao?" "Đúng vậy”. "Mày là bạn bè người thân của nhà nào?" "Họ hàng nhà họ Thẩm, đến để chúc mừng”. Vừa nghe thấy "nhà họ Thẩm", gương mặt Lôi Kiến nở một nụ cười chế giễu. "Hóa ra là người đến trèo cao, hôm nay nhà họ Lôi mở tiệc đãi khách, nhà họ Thẩm chỉ làm phông nền, những người thân không liên quan thì không được phép vào”. Trần Thái Nhật nhướng mày. "Hai người kết hôn, vậy mà lại không cho người thân vào chúc mừng sao?” Lôi Kiến lắc đầu, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. "Tao nghĩ mày đừng giả vờ nữa, loại chuột nhắt qua đường như nhà họ Thẩm nếu như không phải có cô con gái xinh đẹp được cậu chủ nhà bọn tao yêu thích thì làm gì có ngày được trở mình chứ”. "Bây giờ mọi người đều biết nhà họ Thẩm leo lên cành cao nhờ cô con gái, đám người thân ai nấy đều nhao nhao đến đây ăn chùa uống chùa, nhà họ Lôi bọn tao không dễ bị lợi dụng như vậy đâu”. Trần Thái Nhật liếc xéo bộ dạng trông mặt mà bắt hình dong của đối phương, bình thản nói. "Nếu tôi nhất quyết muốn vào thì sao?" Đối phương quan sát đánh giá Trần Thái Nhật một lượt, rồi nói với vẻ mắt chó coi thường người khác. "Thằng ranh, tao thấy mày cũng đến đây để xin một bát cơm thôi, đừng để bị đuổi mà nhục nhã. Trừ khi mày có thể đưa ra đây một phần quà lớn, nếu không tao sẽ gọi bảo vệ đuổi cổ mày ra ngoài, đến lúc đó sẽ xấu mặt nhà họ Thẩm lắm đấy!” Trong bữa tiệc đính hôn, nếu người thân của một gia đình nào đó cư xử không đúng mực sẽ khiến nhà đó bị mất mặt, cứ xông thẳng vào thì chắc chắn không thể được. "Ồ? Vậy thế nào mới được coi là một phần quà lớn?” "Hừ, ít nhất là mười nghìn tệ, bị dọa sợ rồi chứ gì!” Bên phía bàn đón khách ồn ào náo nhiệt thu hút rất nhiều khách mời đến chúc mừng dừng lại hóng hớt, không ít người chỉ trỏ Trần Thái Nhật. "Hóa ra đây là đám người thân nghèo hèn của nhà họ Thẩm”. "Còn muốn lợi dụng sơ hở để lẻn vào bữa tiệc, mặt mũi đẹp trai thì có tác dụng quái gì chứ, đi tay không đến đây, ngay cả hộp quà cũng không mang theo”. "Chẳng hiểu quy tắc gì hết, nhà họ Lôi có thể xem trọng nhà họ Thẩm đúng là may mắn của bọn họ”. "Không cùng đẳng cấp, nhà họ Lôi là một gia tộc lớn, còn nhà họ Thẩm chỉ là một gia đình bên đường, không thể so sánh được”. "Mười nghìn tệ ư, theo tôi thấy ngay cả một tệ hắn cũng chẳng móc ra được đâu”. Hôm nay nhà họ Lôi làm chủ, khách mời hầu hết đều là người thân hoặc đối tác làm ăn của nhà họ Lôi, bọn họ đều chẳng xem một gia đình bình thường như nhà họ Thẩm ra gì. Lôi Kiến thấy Trần Thái Nhật không trả lời, còn tưởng rằng anh đã bị dọa sợ, hắn dương dương đắc ý nói. "Sao hả? Mày lấy tiền ra, lấy tiền ra đây đi xem nào? Có bản lĩnh thì mày lấy tiền mừng mười nghìn tệ ra, nếu không thì mau cút đi, không có tiền là không có tiền, còn giả bộ ra oai gì chứ?” Mọi người xung quanh cười phá lên. Lôi Kiến nhìn thấy có người ủng hộ mình nên càng đắc ý hơn, khuôn mặt đỏ bừng, vuốt bộ râu ngược lên, cứ như thể bản thân hắn đột nhiên trở thành nhân vật trung tâm của nhà họ Lôi. "Ha ha, thằng ranh, đừng nói là tao không cho mày cơ hội, mày dám đặt cược không? Nếu mày có thể lấy ra món quà mừng hơn mười nghìn tệ thì tao sẽ quỳ xuống và dập đầu với mày ba cái! Nếu không, thì mày phải gọi tao một tiếng ông nội trước mặt tất cả mọi người!" Ngoài sảnh tiệc càng thêm náo nhiệt, mọi người nhìn Trần Thái Nhật và Tề Vũ mặc quần áo bình thường, nhao nhao bàn tán. "Gọi đi! Mau gọi đi!" "Nhà họ Lôi là nơi mà mày có thể đến sao?” "Muốn lợi dụng chiếm hời thì phải làm cháu trai của người ta!” Mọi người đứng hóng hớt cũng không ngại làm to chuyện. Trần Thái Nhật chẳng thèm quan tâm đến sự ồn ào huyên náo xung quanh, anh nở một nụ cười nhạt. "Hóa ra cậu thích dùng cách này để nói chuyện với tôi, cũng không tệ, thú vị đấy”. Dứt lời, anh quay sang nói với Tề Vũ đang ngó nghiêng xung quanh. "Đi, lấy món binh khí mà tổ chức từng khen thưởng mang đến đây”. “Hả?”, Tề Vũ tỏ vẻ kinh ngạc "Chơi đùa chút thôi cũng không phải đánh nhau, lấy cái đó đến đây làm gì vậy?” "Nhanh lên”. Tề Vũ lè lưỡi, bộ dạng sợ Trần Thái Nhật tức giận, cô bước dài chân, vội vàng chạy ra ngoài. Chưa đến một phút sau, Tề Vũ mang theo một cái hộp vải nhung màu đen bước vào trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Dường như có thứ gì đó nặng trĩu trong đó. Tất cả mọi người đều vươn cổ, muốn nhìn xem Trần Thái Nhật muốn làm gì. Tề Vũ chủ động mở hộp. "Ôi trời! Muốn quay phim sao?" Chiếc hộp vừa mở ra, ánh sáng chợt lóe lên, mọi người rối rít phát ra tiếng ồ kinh ngạc. Bên trong hộp, không phải đồng hồ nổi tiếng hay trang sức. Mà là một thanh kiếm dày thủ công có tạo hình theo phong cách cổ xưa, màu đỏ và không có vỏ kiếm! Trông có vẻ nặng mấy chục cân. Tạo hình tuyệt đẹp, sự phản chiếu màu vàng chói khiến người khác khó nhìn thẳng vào nó. Lưỡi kiếm sắc bén, hoa văn trang trọng, tao nhã, rất giống hình dáng kiếm của Bảo Việt Vương nước Viêm Hạ, mặc dù là vũ khí nhưng rõ ràng nó được dùng làm quà tặng hoặc là vật để thực hiện nghi lễ lớn, chạm khắc tinh tế, mang đúng dáng vẻ của một tác phẩm nghệ thuật. Trần Thái Nhật cầm kiếm lên, rồi đập xuống bàn. Keng! Lôi Kiến bị dọa sợ giật nảy mình trước tiếng động lớn. "Làm cái gì vậy hả, thanh kiếm rách nát này thì có thể đáng giá bao nhiêu tiền chứ?” Trần Thái Nhật không đáp lời, anh thản nhiên dùng móng tay quẹt nhẹ vào thanh kiếm. Mọi người yên lặng vài giây. Đột nhiên, một người phụ nữ đứng hóng hớt xung quanh thốt lên với giọng điệu run rẩy. "Thanh kiếm này... hình như làm bằng vàng!" - - Trần Thái Nhật không hề cảm thấy bất ngờ vì sự xuất hiện của Rắn Thần. “À… nếu như bây giờ tôi có lời muốn nói thì còn kịp không?” Rắn Thần chủ động tác chiến, võ sĩ mạnh nhất của Đông Đảo đương nhiên không hề sợ hãi, hắn lắc cái quạt trong tay, nói bằng giọng điệu nhàn nhã và nhìn bằng ánh mắt khinh thường. “Có gì thì cứ nói đi, xem như lời trăng trối cuối cùng của anh”. Trần Thái Nhật khẽ cười. “Nếu như tôi nói thật ra mục đích tôi tới giành lại Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản là bởi vì muốn giúp Đông Đảo chống lại kẻ địch có thực lực cao hơn cường giả cấp Thần gấp bảy lần thì anh có tin không?” Mặt Rắn Thần biến sắc, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc. “Anh nói thật sao?” Trần Thái Nhật gật đầu đầy chân thành. “Đương nhiên là thật rồi, tôi có thể lấy tư cách trấn thủ Tây Cực để thề”. Rắn Thần giống như đang rơi vào cảm giác tranh đấu nội tâm mạnh mẽ. “Kẻ địch mạnh hơn cấp Thần gấp bảy lần, thật sự có kẻ nào mạnh như vậy sao?” Trần Thái Nhật khuyên nhủ. “Tôi đã từng đích thân giao đấu với hắn, đối phương tận dụng thời gian lúc mặt đất bùng nổ để đánh úp Hoa Hạ, nếu như không phải Hoa Hạ có nhiều người thì nói không chừng chúng tôi cũng đã thất bại rồi, Đông Đảo chỉ có một mình anh thì rất nguy hiểm”. Mặt Rắn Thần đầy vẻ lo lắng. “Hoá ra là như vậy, cấp độ nguy hiểm như thế quả thực không phải là thứ mà một cấp Thần như tôi có thể ứng phó được, thế này đi, chúng ta đổi nơi khác để bàn bạc”. Trần Thái Nhật gật đầu, khuôn mặt cũng thả lỏng hơn. Anh đang định tiến lên trước một bước. Vào khoảnh khắc Trần Thái Nhật chớp mắt. Khi mở mắt ra, một thanh bảo kiếm ánh màu xanh lam, mang theo tà khí ngút trời đã lao tới ngay trước mắt Trần Thái Nhật chỉ trong khoảnh khắc! Vậy mà Rắn Thần lại lợi dụng thời cơ Trần Thái Nhật buông lỏng cảnh giác để đánh úp! Sắc mặt đối phương mang theo vẻ nham hiểm ác độc, miệng hét lớn “Lần đầu tiên tôi thấy một người có năng lực nói dối tệ như vậy, Tây Cực! Anh tiêu đời rồi, mau nộp mạng ra đây đi!” Trần Thái Nhật biến sắc, muốn lùi về sau nhưng đã không còn kịp nữa. Thanh bảo kiếm màu xanh lam trong tay Rắn Thần xuyên qua mặt Trần Thái Nhật. Phụt! Thịch! Đột nhiên, một màn mây mù màu xám chợt lan rộng ra, cơ thể của Trần Thái Nhật biến thành một cây cọc gỗ chỉ trong nháy mắt. Rắn Thần biến sắc. “Thuật thế thân? Chuyện này không thể nào!” Chỉ trong khoảnh khắc, trong lòng võ sĩ số một Đông Đảo chợt cảm thấy hoang mang! Kỹ năng võ thuật đặc biệt vốn chỉ thuộc về nhẫn thuật của Đông Đảo lại xuất hiện ngay trước mặt mình, hơn nữa người sử dụng nó lại là võ sĩ số một của Hoa Hạ. Chuyện này thật khó để mà tưởng tượng. Vào lúc Rắn Thần mạnh mẽ phản ứng trở lại, chuẩn bị thu kiếm lẩn trốn. Một tiếng hô kinh động chợt vang lên. “Tam Thiên Trượng!” Xoạt xoạt xoạt xoạt! Vô số sợi tơ đen đột ngột bao trùm lấy bầu trời, ùn ùn kéo đến giống như một đám mây đen che phủ hết cả người Rắn Thần. Khoảnh khắc Rắn Thần bị mây đen bao phủ, hắn mới phát hiện ra người làm ra những chuyện này. Vậy mà lại là Genko đang đứng bên cạnh. Trong ánh mắt của võ sĩ số một Đông Đảo lúc này ngập tràn vẻ kinh ngạc. Hắn biết Genko, kẻ phản bội Đông Đảo, thực lực người phụ nữ của Trần Thái Nhật tuyệt đối không thể vượt qua mức cao cấp. Rắc rắc rắc! Cả người Rắn Thần, cổ, chân tay, phần lưng đều bị sợi tơ đen bao phủ lấy. Kiểm tra tỉ mỉ thì sẽ biết những thứ đó không phải tơ đen gì cả. Mà chính là tóc của Genko! “Toàn Tâm Chi Thuật!” Xẹt xẹt xẹt! Đột nhiên, vô số tia lửa điện mạnh mẽ truyền ra từ mái tóc của Genko, đánh trúng cơ thể Rắn Thần chỉ trong nháy mắt. Những tia lửa điện loé lên lốp bốp khiến cho cả căn phòng sáng rực như ban ngày. Đường đường là Rắn Thần Yaki số một Đông Đảo mà lại phát ra tiếng kêu gào đau đớn, cả người đều bị tê liệt! “A a a! Chuyện này không thể nào!” Hắn kinh ngạc phát hiện ra thực lực của Genko lại có thể khiến cho cơ thể của một cấp Thần như mình bị thương! Rắn Thần phẫn nộ thật rồi! Hắn không hiểu, tại sao một võ sĩ vốn chỉ có thực lực hạng trung như Genko lại đột nhiên có võ lực tương đương với cấp Thần! Công pháp nhẫn thuật kỳ lạ đó xem chừng lại còn rất giống với “Giáp Hạ Nhẫn Pháp Thiếp” mà Đông Đảo thất truyền đã lâu. Đúng vào lúc này, cơ thể Rắn Thần đột nhiên phát ra ánh sáng màu tím sẫm cực mạnh. Rầm rầm! Mặt đất trong phạm vi năm kilomet xung quanh bắt đầu chấn động mạnh mẽ! Cảm ứng người và trời. Rắn Thần mạnh mẽ của Đông Đảo bắt đầu liều mạng! Thịch! Bầu trời đột nhiên nổi dậy sấm sét đánh vỡ nát mái nhà, nhắm thẳng vào mái tóc dài như thác nước mà Genko đùng để giết địch. Rắc! Âm thanh đứt gãy vang lên. Rắn Thần thoát ra chỉ trong nháy mắt. Vù! Ánh sáng tím bùng phát, Rắn Thần lập tức biến thành một bóng sáng mơ hồ mạ vầng sáng tím, cả người mang theo hơi thở u ám tối tăm. Cơ thể cấp Thần! Genko không dám sơ suất, không nói lời nào mà quay người chạy luôn! “Chạy đi đâu!” Rắn Thần cuống cuồng. Genko đã ở cấp Thần, lúc này lại là quân địch, nếu như để cho cô ta tàn sát bừa bãi ở Đông Đảo thì hậu quả khó bề tưởng tượng nổi. Mặc dù Rắn Thần bản tính nham hiểm thâm độc, nhưng hắn là thần bảo hộ của Đông Đảo, bảo vệ lãnh thổ vẫn là nhiệm vụ hàng đầu! Trong khoảnh khắc đuổi ra ngoài cửa, Rắn Thần đột nhiên biến sắc. Genko ra khỏi cửa lại không chuẩn bị đối địch mà lại bộc phát, hoá thân thành một vầng sáng trắng rồi bay thẳng về phía Tây. “Hỏng rồi! Điệu hổ ly sơn!” Cả người Rắn Thần chấn động, căn phòng kết cấu bằng gỗ của viện bảo tàng đột nhiên phát nổ thành từng mảnh. Cảnh tượng trong phòng phơi bày hết ra ngoài trời. Rắn Thần lập tức quay người lại. Sau một khoảnh khắc, cả người đột ngột dừng lại. Bảo vật Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản vốn đang được cất giữ ở trung tâm viện bảo tàng đã biến mất. “Mắc bẫy rồi! Đối phương căn bản không phải vượt biên để giết địch!” Rắn Thần lập tức nhận ra mục đích thật sự của Trần Thái Nhật. Trên tủ kính trống rỗng chỉ còn lại một tờ giấy. Rắn Thần dùng đôi tay run rẩy của mình cầm lấy mảnh giấy này. Chữ viết trên đó mạnh mẽ quyết đoán, mang theo cả khí thế ngất trời của người viết. “Trấn Quốc Khí của Hoa Hạ trở về với chính chủ kể từ giờ phút này, trong vòng mười lăm ngày Đông Đảo sẽ gặp nạn lớn, võ sĩ Hoa Hạ nhất định sẽ tới cứu trợ, không cần phải cảm ơn”. Tâm trạng của Rắn Thần lúc này giống như bị người ta nhét ngược vào trong vò gạo, tức đến nỗi thở không ra hơi. “Tây Cực! Tên khốn nạn nhà mày!” … Bên ngoài Đông Đảo khoảng hơn một trăm kilomet. Mục đích chính trong chuyến đi tới Đông Đảo lần này của Trần Thái Nhật và Genko là vì Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản chứ không phải để giết Rắn Thần. Hơn nữa tên này vẫn là một chiến lực không thể thiếu trong trận chiến đối kháng với quái nhân địa tâm sau hai tuần nữa. Từ lập trường của toàn nhân loại, tốt xấu gì thì hắn cũng là võ sĩ cấp Thần của một phương, không thể thiếu vắng được. Hai người đi với tốc độ của tên lửa, trở về tỉnh Nam Vệ. Tính ra thì hành động của Trần Thái Nhật có thể coi là nhanh nhất, lúc anh trở về thì mấy người Đông Tuyệt vẫn chưa có tin tức gì. Đến tối, trong phòng của Lương Nhất Diệu, Trần Thái Nhật truyền chân khí cho cô ấy. Genko cam tâm tình nguyện trả lại y nguyên hơn tám mươi triệu tia chân khí cấp Thần cho Lương Nhất Diệu. Sau lần này, Lương Nhất Diệu đã tổn thất hơn mười triệu tia, suýt thì tụt xuống sau Bắc Minh. “Genko, cô ra ngoài trước đi để tôi trị thương cho Nam Tôn”. “Vâng”. Trong phòng không còn ai khác nữa, chỉ còn lại Nam Tôn - Lương Nhất Diệu và Trần Thái Nhật. “Chị Diệu, Tiên Thiên Canh Khí của tôi phù hợp với cơ thể của bất cứ võ sĩ Hoa Hạ nào, chị không cần phải bài xích như vậy, truyền công cần thời gian nguyên đêm, sẽ hơi đau một chút, chị đừng chống cự là được”. Lương Nhất Diệu nghe câu này thì cứ cảm thấy kỳ cục, không vui lắc đầu. “Tôi biết rồi, mau làm đi”. Bốp bốp! Đôi bàn tay của hai người chạm vào nhau. Trong phòng đột nhiên bộc phát một luồng khí xoáy cực mạnh. Một cơn đau xuyên tim mạnh mẽ xông vào cơ thể Lương Nhất Diệu, men theo cánh tay thâm nhập vào đan điền. Đường đường là nữ võ sĩ số một của Hoa Hạ mà lại không chịu đựng nổi cơn đau này. Miệng hét to lên. “Đau quá! Có thể nhẹ hơn một chút không?” Bên ngoài phòng, biểu cảm của Genko và Phùng Linh Nguyệt lập tức biến đổi. Hai người đưa mắt nhìn nhau. Phùng Linh Nguyệt vô cùng tủi thân, nước mắt sắp sửa rơi xuống. Cô ấy cảm thấy lần nào bản thân cũng đều bị người ta tranh trước, đen đủi không ai bằng. “Genko, chủ nhân sẽ không…” “Đừng nghĩ linh tinh, chân khí bên trong rất mạnh, họ đang làm chuyện nghiêm túc đó”. Một đêm qua đi. Lương Nhất Diệu bước ra khỏi phòng với vẻ mặt hồng hào. Chân khí trong cơ thể đã vượt lên mức gần một trăm triệu tia! Trần Thái Nhật thực hiện cam kết của mình, giúp cho Nam Tôn nâng cao thực lực. Bốn vầng sáng chói mắt đột nhiên vụt lên cao, bay về hai hướng của Hoa Hạ. Lương Nhất Diệu dẫn theo Genko, Trần Thái Nhật dẫn theo Phùng Linh Nguyệt lần lượt bay nhanh về hai hướng Tây Bắc và Đông Bắc. Cùng lúc này, Đông Tuyệt, Bắc Minh và chín cấp Long, mười tám cấp Minh lần lượt tiến hành đào đất ba tấc rộng khắp bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc của Hoa Hạ. Mười Trấn Quốc Khí của Hoa Hạ nhất định phải được tìm thấy trong quãng thời gian ngắn nhất. Một cuộc truy tìm bảo vật rộng khắp cả Hoa Hạ diễn ra đầy sôi nổi. Bạn đang đọc truyện Chiến Thần Ngày Trở Lại full đã hoàn thành của tác giả Mạt Bắc. Thành phố An Thành, tỉnh Trung Châu. Máy bay đã hạ cánh. Khoảnh khắc Trần Thái Nhật bước ra khỏi sân bay, anh cảm nhận được cái se se lạnh đầu thu. An Thành, tôi đã trở lại! Anh siết chặt cổ áo khoác màu cà phê, nhìn thành phố xa lạ mà quen thuộc trước mặt, nhớ lại chuyện mười năm về trước, trong lòng không khỏi phiền đó, bản thân anh chỉ là một thanh niên thiếu hiểu biết, mặc dù được người nhà họ Thẩm nhận làm con nuôi từ nhỏ, nhưng bố mẹ nuôi và em gái đều đối xử với anh rất tốt, cuộc sống rất êm đềm. Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ nhiều truyện cùng thể loại như Chế Tạo Hào Môn hay Y Võ Song Toàn Nội dung truyện Chiến thần ngày trở lại nói về việc 10 năm trước, người yêu bị sát hại, đứa con chưa hề biết mặt bị đem đi mất, còn Trần Thái Nhật lại bị vu oan, ngồi tù vì tội danh giết chết chính người mình yêu. Mười năm tù tội, cứ ngỡ rằng anh sẽ không còn cơ hội ngóc đầu lên nổi, nhưng cuộc đời anh lại xuất hiện kỳ tích, để anh một lần nữa trở về báo thù... Trên đường đến nhà họ Vân, Trần Thái Nhật đột nhiên bị bắt cóc, hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình ở trong căn phòng lạ, cuối cùng cũng gặp lại Vân Vũ Tuệ - người anh yêu sâu đậm. Một... xác chết lạnh ngắt. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp tựa như một tiên nữ, nhưng chỉ còn lại cái xác không hồn. Ngay sau đó, một nhóm người bất ngờ lao vào, chụp ảnh và quay phim lia lịa, biến căn phòng đó thành hiện trường vụ án. Còn Trần Thái Nhật lại trở thành tội phạm giết chết Vân Vũ Tuệ, vì yêu mà sinh hận. Từ niềm vui lớn bỗng biến thành nỗi bi thương, bản thân bị hãm hại bởi kẻ thù không rõ danh tính, trở thành tội phạm giết người chỉ sau một đêm! Đây hoàn toàn là một âm mưu. Nhưng không ai có thể biện minh cho Trần Thái Nhật. Nhà họ Vân nhận xác con gái, đưa theo đứa con của Trần Thái Nhật, chuyển nhà đi nơi khác. Từ đó, bố mẹ nuôi của anh và nhà họ Thẩm phải mang tiếng xấu là gia đình tội phạm, mãi không thể ngóc đầu lên được Về phần Trần Thái Nhật, vì năm đó tuổi anh còn trẻ nên bị kết án mười năm tù. Người yêu đã chết, nhà họ Vân biến mất, anh thân bại danh liệt. Trần Thái Nhật cho rằng cuộc đời mình vậy coi như chấm hết. Tuy nhiên, sau một lần khám sức khỏe ở trong tù, nền tảng thể lực vượt trội đã khiến số phận anh một lần nữa xuất hiện kỳ tích. Trần Thái Nhật đã có một cơ hội chuộc lỗi, mặc dù xác suất tử vong cao tới chín mươi chín phần trăm. Tất cả mọi nguyên nhân đều bắt nguồn từ tổ chức thần bí âm thầm bảo vệ Cửu Châu – Hội Trường Thành. Dùng xương máu của các anh em để bảo vệ Cửu Châu trường tồn mãi mãi! Hội Trường Thành đóng quân tại bốn vùng Đông Tây Nam Bắc ở biên giới Hoa Quốc, nhằm ngăn chặn tử sĩ và lính đặc chủng do nước khác huấn luyện tấn công vào trong nước. Đối thủ đều là những binh lính tinh anh có tài năng thiên bẩm của thế lực thù địch, mỗi người đều có thể chặn đứng hàng trăm người trong mưa bom bão đạn, thậm chí một vài người còn có sức mạnh võ thuật khủng khiếp, có thể chém đầu chỉ huy địch trong một đội quân mười nghìn người! Nếu kẻ thù như vậy lẻn vào trong nước thì sức tàn phá mà nó gây ra là không thể tưởng tượng được. Trong Hội Trường Thành của Hoa Quốc có tới hàng nghìn anh hùng vô danh chết mỗi năm vì chiến đấu chống lại kẻ thù! Máu của anh hùng biến thành đất đỏ, thi thể hòa cùng đất trời tạo thành Trường Thành! Trần Thái Nhật gia nhập Hội Trường Thành, dựa vào tài năng thiên phú và quyết tâm sống đến cùng, anh đã nhanh chóng trở thành cơn ác mộng của kẻ thù. Một số truyện hay cho bạn đọc tiếp Gió ấm không bằng anh thâm tình Thợ rèn huyền thoại Overgeared Một thai 6 tiểu bảo bảo - Tổng tài daddy bị tra tấn Cưng chiều vợ nhỏ trời ban Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh Vương phi đa tài đa nghệ Tam thốn nhân gian Ma đế truyền kỳ Cưng chiều cô vợ quân nhân Cuồng thám Cục cưng có chiêu Cô vợ thần bí muốn chạy đâu Phu nhân em thật hư hỏng Lãi được bé yêu Triền miên sau ly hôn Giường anh chia em một nửa Nhà có manh thê cưng chiều Hẹn kiếp sau gặp lại chàng Cây kim sợi chỉ Chàng rể đại gia Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một Thay chị lấy chồng Ông bố bỉm sữa siêu cấp Đức Phật và nàng Rất hay! Bà chủ cực phẩm của tôi Ám hương Long tế Vợ boss là công chúa Siêu đại gia trong trường học Tay ôm con tay ôm vợ Chàng rể phi thường Yêu anh từ trang giấy Chàng rể cực phẩm Boss nữ hoàn mỹ Cận vệ của người đẹp Long vệ siêu đẳng Long tế chí tôn Long thần tại đô Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương Trọng sinh hào môn Anh hai đừng chạy! Linh vũ thiên hạ Cô vợ tái sinh Người thừa kế hào môn Phàm nhân tu tiên Bách luyện thành thần Ma đạo tổ sư Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi Tình nhân của tổng tài Vệ sĩ bất đắc dĩ Thần y ở rể Cô dâu bị chiếm đoạt Em là thế giới của anh Đệ nhất sủng

chiến thần ngày trở lại