Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu. Đánh giá: 8.7/10 từ 19 lượt. Đọc truyện Một Thai Song Bảo Tổng Tài Daddy Phai Phấn Đấu tiểu thuyết ngôn tình sủng he. **************. "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với Một Thai Ba Bảo Bảo Con Trai Siêu Sao làm Mai Mối. Đánh giá: 7.9/10 từ 7 lượt. Truyện Một Thai Ba Bảo Bảo Con Trai Siêu Sao làm Mai Mối Khương Lam Hạ. Truyện One đọc ngôn tình hay trên mọi thiết bị di động. BOSS đột kích: Ngọt thê một thai song bảo audio, Mới Cập Nhật: Chương 1021: Tương lai có ngươi, Nghe đồn, hắn là ám dạ đế vương, quyền thế che trời, phú khả địch quốc, có bệnh kín. Lại, cố tình đối nàng nhất kiến chung tình, cưỡng đoạt. “Tô bác sĩ, gả cho ta.” Bạn đang đọc truyện Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu. "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” "Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ Bạn đang đọc bộ truyện Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu của Internet tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Internet, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Chương 168. Chương trước Chương tiếp. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chương 168: Cậu Lệ, tôi thích anh. Đôi mắt Lệ Hữu Tuấn chợt lóe lên trong đêm, giống như đột nhiên WH2r. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 458 Nếu cô không yên tâm thì có thể đến đây Người đàn ông đem bộ đồ ném lên sô pha, sau đó nhìn cô trịch thượng “Công chúa nhỏ của tôi, cô có hồi hộp không?” Trái tìm của Mộ Mẫn Loan đập loạn xạ, cô có chút hoảng hốt, mở mắt ra “Tôi không có” Âu Dương Hải bóp cằm cô khiến cô nhìn lên mắt anh. Khuôn mặt của hai người rất gần nhau. Hơi thở của người đàn ông phun vào mặt cô “Tôi không thích con gái nói dối” Nói di Hai chữ này giống như một con dao sắc bén đâm vào cơ thể cô. Mộ Mẫn Loan sắc mặt tái nhợt, có chút hoảng hốt nhìn Âu Dương Hải “Tôi…tôi không có…” Một tia u mê thoáng hiện trong đôi mắt đẹp đào hoa của Âu Dương Hải, anh ta đột nhiên buông ra “Cảm ơn cô về bộ đồ và phòng tắm” Anh nắm chặt bộ đồ và quay người rời đi. Mộ Mẫn Loan đột nhiên chạy tới chặn đường anh “Mộ…Âu Dương Hải anh định đi à?” Âu Dương Hải nhìn cô nhẹ “Hết giờ rồi, tôi nên tan làm rồi” Mộ Mắn Loan cần chặt môi mình “Tôi, tôi có thể hỏi anh đi đâu được không?” Âu Dương Hải chỉ nhàn nhạt nhìn cô, khóe miệng đột nhiên có một vòng cung “Cô… đang dò hỏi tung tích của tôi sao?” “Tôi không có, nếu anh không muốn nói, thì coi như tôi chưa hỏi bất cứ điều gì. Tôi chỉ lo lắng cho anh, bởi vì người của Lệ Hữu Tuấn đang tìm kiếm anh, vì vậy t “Khẩu thị tâm phi“Âu Dương Hải nhìn cô chäm chấm “Đừng lo lắng, nếu anh ta có thể bắt được tôi, hôm nay tôi có còn xuất hiện trước mặt cô không?” Mộ Mãn Loan theo chuyển động này trực tiếp lao vòng tay của người đàn ông. Khuôn mặt nhỏ nhắn tỉnh xảo đó tái nhợt, ngay cả màu môi cũng biến mất. “Vị hôn thê…” Cô cần môi nhìn người đàn ông cực kỳ tuấn tú trước mặt. Đột nhiên, một lưỡi dao sắc bén cắm vào trái tim cô, sau đó nó được rút ra một cách mãnh liệt. Máu chảy ròng ròng, đau lòng Âu Dương Hải nhìn xuống cô như thế này, với một ánh mắt vô cùng quyến rũ “Ừm, vị hôn thê” Mộ Mãn Loan cũng ngây người nhìn anh. Không biết sau bao lâu, cuối cùng cô cũng đứng vững, cô lặng lẽ quay người bước lên tầng 2. Âu Dương Hải chớp mắt nhìn vào bóng dáng gầy gò của cô. Cho đến khi bóng lưng của Mộ Mẫn Loan biến mất ở góc tầng hai, anh mới cúi đầu, trắng tay buộc lại bộ vest và cà vạt. Không biết tại sao, đột nhiên như thể giác quan thứ sáu đang gọi, ánh mắt anh rơi vào một cánh cửa bên cạnh cầu thang. Ma xui quỷ khiến thế nào anh bước tới đó. Khi Âu Dương Hải đẩy cửa vào, cảnh tượng bên trong đột nhiên hiện ra trước mắt. Bất cứ nơi nào anh nhìn, tất cả đều là hình ảnh của cùng một người đàn ông. Những nụ cười, từng cử động của anh ta. Một phút sau, anh bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ, nhanh chóng quay lưng bỏ đi không chút do dự. Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động cơ của xe, xe nhanh chóng lái ra ngoài. Mộ Mẫn Loan đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai, trên khuôn mặt rưng rưng nước mắt. Tại sao đến lúc này cô vẫn mong chờ? Cô có tư cách gì để mong anh quay về bên cô? Khi ánh đèn xe biến mất hoàn toàn, tâm trạng của Mộ Mẫn Loan đột nhiên suy sụp. Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, che mặt khóc lóc thảm thiết… Âu Dương Hải chắc sẽ hận cô đến chết Cô vẫn nhớ ngày mình xuất hiện tại buổi điều trần trước khi Tập đoàn Tô thị ra mắt công chúng. Cô đã lấy ra bằng chứng, buộc tội người đàn ông. của cô đã sử dụng các thủ đoạn không chính đáng để giao dịch, dẫn đến việc thất bại của Tô thị “Thậm chí… Cô còn nhớ rõ khi buổi điều trần kết thúc, anh đã đi đến trước mặt cô, cũng không hỏi cô tại sao lại làm như vây. chỉ nói một câu “Tại sao lại làm chuyện đó, anh hận cô vào tận xương tủy.” Ngày hôm sau anh ấy đã gặp tai nạn Mộ Mẫn Loan ngồi dưới đất, che mặt đau khố Làm sao bây giờ anh có thể nhìn lại cô khi cô đối xử với anh như vậy? Làm sao có khả năng. Đúng lúc này, điện thoại di động của cô đột nhiên rung lên. Mộ Mẫn Loan quay đầu lại, sững sờ hồi lâu mới bàng hoàng nhấc máy. ó là tin nhắn từ trợ lý của cô ấy “Anh Âu Dương Hải có thể đã đi gặp Lệ Hữu Tuấn” Gặp Lệ Hữu Tuấn? Mộ Mắn Loan sửng sốt một lúc, đột nhiên bật dậy, cô vô thức gõ dãy số trong danh bạ điện thoại. Nhưng khi tra ra số máy, cô chợt tỉnh lại anh ta đã ngừng sử dụng số này rồi… Cô định cúp máy, không ngờ lúc này cuộc gọi lại được kết từa đi một hồi, đã chịu không nối?’Giọng nói quen thuộc của người đàn ông vang lên. Mộ Mẫn Loan lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ “Anh, anh định đi gặp Lệ Hữu Tuấn đúng không?” “Tin tức của cô Mộ khá tốt”Mộ Mãn Loan lo lắng cau mày “Anh không thể đi được, nếu anh bị Lệ Hữu Tuấn biết…” “Khách sạn Alice, phòng VIP số 7” Mộ Mãn Loan sững sờ một lúc “Cái gì? Cái gi Một nụ cười xấu xa hiện lên khóe miệng Âu Dương Hải “Tôi đang ở đây, nếu cô không lo thì có thể qua đây” Nói xong liền cúp máy. Không chút do dự, Mộ Mẫn Loan giật lấy chiếc túi xách và lao ra ngoài. Khoảng sáu giờ tối, xe của Lệ Hữu Tuấn đúng giờ xuất hiện ở bãi đậu xe của khách sạn Alice. Anh quay đầu nhìn Tô Kim Thư “Thế nào rồi?” Vừa rồi Tô Kim Thư trong xe có chút gió thổi qua, người cảm thấy có chút khó chịu “Em không sao, có lẽ là phản ứng của việc mang thai” “Không sao là tốt rồi, chúng ta vào thôi” Lệ Hữu Tuấn trực tiếp dẫn Tô Kim Thư đến lối vào thang máy VIP. Khi đến cửa phòng số 7, hai vệ sĩ đứng ở cửa mở cửa phòng cho họ. Trong căn phòng riêng sang trọng đó, có một chiếc bàn tròn rất lớn. Đối diện với họ là chiếc váy màu đỏ nhạt của Âu Mỹ Lệ đặc biệt bắt mắt, cô ấy dường như đã đợi một lúc ri Thấy họ bước vào, Âu Mỹ Lệ duyên dáng đứng lên “Chào mừng ông Lệ, bà Lệ” Lệ Hữu Tuấn nhìn quanh một vòn đến một mình à?” Sau một lúc im lặng, Tô Kim Thư lên tiếng trước Cảm ơn anh!” Sau một lúc im lặng, Tô Kim Thư lên tiếng trước “Cảm ơn anh!” Ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn nhìn nhẹ nhàng. Khi anh mở miệng, giọng nói của anh có vẻ rất bình tĩnh, như thể không có bất kỳ cảm xúc gì “Cảm ơn anh đã thiết kế váy cưới cho em, hay là cảm ơn anh đã không làm khó đàn anh của em?” “.., Cả hai” “Cả hai?” Dường như Lệ Hữu Tuấn không ngờ rằng Tô Kim Thư sẽ thể hiện sự lo lắng của cô cho Nhan Thế Khải một cách thẳng thản như vậy trước mặt anh. Anh cực kỳ không hài lòng, hừ lạnh một tiếng. “Em lo lắng anh sẽ ra tay với anh ta như vậy, khiến bây giờ, anh cảm thấy có chút phụ lòng mong đợi của em rồi” Biểu cảm trên khuôn mặt của Tô Kim Thư cứng đờ lại một cách rõ ràng “Rõ ràng là anh biết em không có ý đó mà” Đương nhiên là Lệ Hữu Tuấn biết rõ. Hai người họ đã ở bên nhau trong khoảng thời gian lâu như vậy mà. Nếu như đến bây giờ, anh vẫn không chắc chấn về tình cảm của Tô Kim Thư dành cho mình, thì xem ra cả đời này anh đã sống một cách vô dụng rồi Thế nhưng vẫn không biết tại sao. Chỉ cần liên quan một tí đến chuyện tình cảm, Lệ Hữu Tuấn không thể không để tâm và ghen tuông. Vì vậy, hôm nay, khi gặp Nhan Thế Khải, Tô Kim Thư đã chọn cách nắm chặt tay anh, đây có thể coi là một cách để lấy lòng anh. Thực ra, Lệ Hữu Tuấn cũng không định tìm Nhan Thế Khải để tính sổ. Sau đó, đột nhiên, hai người lại tiếp tục im lặng. Mãi cho đến khi xe đi đến biệt thự núi Ngự Cảnh, Lệ Hữu Tuấn mới đột nhiên mở miệng “Hai ngày nữa sẽ có buổi tiệc rượu, khi đó em hấy đi cùng anh đi” , rượu sao?” “Đúng vậy, dòng họ quý tộc Âu ở Mỹ muốn bàn bạc dự án hợp tác với tập đoàn Lệ Thiên, cần đưa cả vợ con theo.” Khi Lệ Hữu Tuấn nói điều này, anh nhìn Tô Kim Thư thật lâu với ánh mắt sâu thẩm. “Nhà họ Âu?” Đôi mắt của Tô Kim Thư sáng lên, như thể nghĩ ra điều gì đó “Không phải anh đang nói đến dòng họ người Hoa tiếng tăm lầy lừng ở Los Angeles đấy chứ?” Phản ứng của Lệ Hữu Tuấn với cô có vẻ hơi ngạc nhiên “Em biết sao?” Tô Kim Thư gật gật đầu. Chỉ có điều, khi cô nói, giọng của cô có vẻ hơi lờ mờ và lạc lõng “Lúc đầu, anh trai của anh có làm ăn kinh doanh một chút với nhà họ Âu. Công tước Gilsay cũng đã đến ở lại nhà anh một đêm. Khi đó, anh vẫn còn học trung học cơ sở nên cũng chỉ có một vài ấn tượng mờ nhạt thôi” “Vậy thì tốt rồi, đến lúc đó em có thể tìm xem có người em quen biết hay không” Trong lúc hai người đang nói chuyện, xe đã từ từ đi vào biệt thự. Khi xe vừa mới dừng lại trong ga ra, Tô Kim Thư đã đi ra mở cửa Chỉ có điều còn chưa kịp chạm vào tay gạt mở cửa xe, cô đã bất ngờ bị một lực kéo kỳ lạ nào đó, kéo cô lại phía sau ngửa mặt lên trời rồi ngả vào vòng tay của Lệ Hữu Tuấn. Tô Kim Thư bị giật mình, giận dữ nhìn anh chăm chãm. Lệ Hữu Tuấn ở trên nhìn xuống “Cả một ngày. hôm nay gọi anh là chú cảm thấy thế nào?” Đầu Tô Kim Thư căng như dây đàn Anh chàng này cả ngày nay không có biểu hiện gì m hóa ra là anh đang chờ đến lúc này để tính sổ với cô đây mà. Cô bĩu môi “Chú Lệ, chú đã nghe người ta nói thế này chưa? Ba tuổi là một khoảng cách thế hệ, chú hơn cháu sáu tuổi, vậy là có hẳn hai khoảng cách thế hệ. Gọi chú là chú thì có gì kỳ là sao?” Nói xong, Tô Kim Thư nhân cơ hội mở cửa xe. Cô trực tiếp nhảy xuống xe, chạy thật nhanh vào trong biệt thự. Lệ Hữu Tuấn cũng ra khỏi xe. Anh nhìn theo bóng lưng Tô Kim Thư đang vội vàng chạy trốn, khóe miệng nhếch lên một đường cong. Anh sải bước đi tới, theo sát sau lưng cô. Ngay khi Tô Kim Thư vừa mới bước vào cửa phòng ngủ chính, đã bị Lệ Hữu Tuấn bắt lại, đẩy sát vào tường. Một bầu không khí mê hoặc lan tỏa trong không gian giữa hai người đối diện, bốn mắt nhìn nhau. “Vì nửa tháng nay tôi không đụng vào người em, làm cho em nghỉ ngờ năng lực của tôi ở một khía cạnh nào đó, nên em mới gọi tôi là chú, có phải như vậy không?” Tô Kim Thư mỉm cười, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh “Không dám đâu.” “Không dám sao?” Lệ Hữu Tuấn đè cô xuống và nheo mắt “Tôi thấy em rất dám đây mà” Tô Kim Thư bị anh đè xuống như vậy, hai tay lại còn bị giam cầm, cô có chút lắng sốt sắng không giải thích được. Lệ Hữu Tuấn đe dọa trên đầu “Về sau em còn dám gọi tôi là chú nữa không?” Tô Kim Thư ngoan ngoãn trả lời “Không dám ạ Lệ Hữu Tuấn tiếp tục cắn vào tai cô “Vậy sau này, em phải gọi tôi là gì nhỉ?” Khuôn mặt xinh xắn của Tô Kim Thư đỏ bừng lên, trên trán xuất hiện lấm tấm những hạt mồ hôi nhỏ “Chồng… già.” Cô vừa mới nói hết câu, hai người lăn từ ngoài cửa vào ghế sô pha, rồi lại từ ghế sô pha lên giường. Đã nhẫn nhịn suốt nửa tháng, mặc dù Lệ Hữu Tuấn nóng lòng nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Một đêm nhẹ nhàng tràn trề sự sung sướng, Mãi cho đến khi đường chân trời hiện lên, bầu không khí trong phòng mới đần dần lắng xuống… Khi Tô Kim Thư tỉnh dậy, cô thân mình như bị một chiếc xe thấy toàn ớn cán qua Phần lưng dưới thậm chí còn đau hơn và không thể đứng thẳng lên được. Cô buồn bực xoay người vào trong, cảm thấy vừa động đậy một chút thôi mà ở chỗ nào đó đã đau đớn vô cùng. “Tên khốn kiếp này… Cô nghiến răng nghiến lợi, xoay người chuẩn bị đứng dậy. Đột nhiên, cô nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn vẫn đang nằm bên cạnh mình. Tô Kim Thư liếc nhìn đồng hồ treo trên tường Đã mười một giờ rồi! Đến giờ này rồi mà Lệ Hữu Tuấn vẫn ngủ yên được như vậy sao? Thực sự không giống với thói quen thường ngày của anh. Chẳng lẽ do đêm hôm qua vất vả quá sao? Nghĩ đến đây, Tô Kim Thư lại không khỏi đỏ mặt. Vì đã ăn chay hơn nửa tháng cho nên đêm qua Lệ Hữu Tuấn không hề kiêng nể mà “ăn” cô sạch sẽ. Tung hoành đến hai ba giờ sáng thì mới dừng Tô Kim Thư nhìn vào hình bóng anh mờ ảo trong mắt, suy nghĩ định đứng dậy cũng bị xua tan Cô không muốn đánh thức anh, năm yên lặng bên cạnh anh Lệ Hữu Tuấn đang chìm trong giấc ngủ mơ màng, hình như cũng nhận ra điều gì đó. Giang đôi tay dài ra, anh ôm cô vào lòng. Ghé sát vào lòng anh, Tô Kim Thư nhanh chóng mơ mơ màng màng và lại chìm vào giấc ngủ. Sau hơn hai mươi phút, Lệ Hữu Tuấn ung dung tỉnh dậy. Anh cúi đầu xuống, liếc nhìn đồng hồ đeo tay thấy đã hơn mười một giờ, không khỏi cau mày chửi rủa “Chết tiệt” Vốn dĩ hôm nay, theo lịch, có một cuộc họp cấp cao của tập đoàn Lệ Thiên dự kiến diễn ra vào lúc chín giờ ba mươi phút sáng, Nhưng bây giờ đã mười một giờ rưỡi rồi, muộn tận hai tiếng! Trước đây cho dù anh có thức trắng đêm, chỉ cần năm nửa tiếng đồng hồ là khí chất lại dồi dào như bình thường. Anh cúi đầu, liếc nhìn Tô Kim Thư vẫn còn đang ngủ say. Lệ Hữu Tuấn cau mày thật chặt Có lẽ nào Tô Kim Thư thực sự nói đúng thật, anh đã trở thành một ông chú với thể chất kiệt quệ rồi hay sao? Lần đầu tiên, Lệ Hữu Tuấn thể hiện sự nghi ngờ sâu sắc về năng lực thể chất của mình Thế nhưng anh cũng không biết rõ nữa Ngay cả một thanh niên mười tám, mười chín tuổi, hoạt động vất vả như vậy trong một đêm cũng không có khả năng kham nổi Lệ Hữu Tuấn cẩn thận buông Tô Kim Thư ra, tắm rửa nhanh nhất có thể, rồi ra khỏi cửa. Vì đêm qua hai người đã hoạt động quá mạnh cho nên Tô Kim Thư đã ngủ say đến hơn một giờ chiều mới tỉnh dậy. Nếu Lâm Mộc không ở ngoài gõ cửa gọi cô thì có lẽ cô vẫn có thể ngủ tiếp được. Nước mắt của Tô Kim Thư rơi lã vì cô chỉ nghe thấy hai chữ “nghiêm trọng”.Lâm Thúy Vân ở một bên lo lắng đến mức hai mắt đỏ hoe “Bác sĩ Tân, anh có thể đừng hù cô ấy nữa không? Nói cho cô ấy biết trọng điểm đi”“Trong biệt thự trên núi Ngự Cảnh”Suốt đường đi, cô ấy không ngừng thúc tài nhìn thấy cô gái mắt đỏ hoe, trên người vẫn còn mặc quần áo bệnh cô như người mất hồn chừng là gia đình cô xảy ra chuyện gì, vì thế bác tài liền đạp chân ga đi lăm phút sau họ đến biệt thự núi Ngự còn chưa dừng lại, Tô Kim Thư đã mở cửa xe lao ra ngoài.“Này cô gái, cô vẫn chưa trả tiền kìa”Lệ Hữu Tuấn, anh ấy thế nào rồi?Anh đã tỉnh hay chưa?Anh vẫn còn giận mình sao?Thôi kệ, lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ Đó là phải gặp anh ngay lập tức!“Cạch!”Cửa phòng khách được mở ra, Tô Kim Thư thận trọng đẩy cửa thuốc khử trùng nồng nặc lướt qua cô, khói đen làm mắt cô nhanh chóng đỏ Hữu Tuấn là người mắc chứng sạch sẽ nghiêm chỉ là đồ dùng hàng ngày mà ngay cả phòng ốc cũng sẽ không bao giờ chấp nhận phòng ốc của mình có mùi kì quặc như thế bây giờ… Cô mạnh mẽ chớp mắt hai lần, cố gắng thu lại những giọt nước mắt đang trào ra Bởi vì cô nhớ rằng Lệ Hữu Tuấn đã từng nói với cô “Thật bất lịch sự khi rơi nước mắt trước người Kim Thư thở dài thườn thượt và nhẹ nhàng đi vào qua hành lang, cô có thể nhìn thấy trong căn phòng mờ mịt của anh ngay khi cô ngẩng đầu Hữu Tuấn đang năm yên trên chiếc giường mặt đẹp đẽ như được Chúa tạc không có một tia chí đến một hơi thở cũng khó cảm nhận được.“Lệ, cậu Lệ…Tô Kim Thư nửa ngồi nửa quỳ ở đầu giường, hai tay khẽ chạm vào mặt anh nhưng cô lại không sợ nếu mình sơ suất sẽ làm đau anh Cô nhẹ nhàng phác thảo lại khuôn mặt Lệ Hữu Tuấn trên không Kim Thư cần chặt môi, ngăn không cho nước mắt rơi thận nảm lấy tay cô lại phát hiện tay của anh rất lạnh, giống như không hề có nhiệt Kim Thư lấy hai tay bao lấy tay của khuôn mặt nhỏ của cô lên đó, xoa nhẹ, cố gắng làm ấm anh “Tại sao? Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”Cô không người họ vốn không phải vì yêu mà sao anh lại bảo vệ mình hết lần này đến lần khác như vậy?“Không, đừng đối xử tốt với em như vậy”Tô Kim Thư thấp giọng nức nở “Nếu cứ tiếp diễn thế này… Nếu cứ thế này em sẽ càng ngày càng trở nên kì lạ hơn”“Rõ ràng… Rõ ràng, giấy đăng ký kết hôn của chúng ta chỉ là ngoài ý muốn”“Nhưng không biết từ bao giờ, trái tim em đã không còn kiềm chế được, chỉ đơn giản là cảm thấy có gì đó không đúng”“Em biết rõ mình không có tư cách nào để nhúng tay vào chuyện của anh, nhưng em không thể không làm vậy, em thực sự giận bản thân mình…” Tân Tấn Tài từ bên ngoài phòng khách muốn xông vào, đột nhiên dừng anh ta đã nghe thấy lời độc thoại của Tô Kim Thư.“Sao anh lại không vào…”Ngay khi Lâm Thúy Vân định vươn tay đẩy cửa, Tân Tấn Tài đã ngăn cô ấy lại Cô ấy nhìn anh ta đầy khó Tấn Tài cười bất lực “Lúc này, nên để bọn họ có không gian riêng. Chúng ta đi vào sẽ trở thành bóng đèn phá rối đó.”Lâm Thúy Vân gật đầu, dậm dậm chân và liếc nhìn qua khe cửa Kim Thư nằm úp ở trên giường, cẩn thận dụi mặt vào lòng bàn tay người đàn tượng đó đẹp như một bức Thúy Vân đột nhiên mềm lòng, cô ấy vội vàng gật đầu “Chúng ta đi xuống trước đi”Lệ Hữu Tuấn nằm trong phòng vẫn luôn trong trạng thái hôn mê cho Tô Kim Thư có nói gì đi chăng nữa, anh cũng không có bất kỳ phản ứng Kim Thư ngẩng đầu liếc nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt, cô định đứng dậy hé cửa để không khí tràn khi cô vừa đứng lên, cô phát hiện, bàn tay của Lệ Hữu Tuấn đang nảm chặt lấy tay cô, dường như không muốn cô rời đi.“Được rồi, vậy thì em không đi nữa, em ở đây với anh”Tô Kim Thư lại lặp lại hành động lúc nãy, cô ôm má và nhìn Lệ Hữu Tuấn không chớp phòng khách, Tân Tấn Tài và Lâm Thúy Vân đang ngồi trên ghế sô pha Lâm Mộc rót nước cho hai người họ, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng “Bác sĩ Tần, hai ngày trước khi tôi thay quần áo cho cậu chủ, tôi thấy ngài ấy chảy rất nhiều máu, hơn nữa, ngài ấy đã hôn ngày rồi. Thật sự không phải nằm viện sao?”Tân Tấn Tài bất đắc dĩ cười “Không sao, tôi sẽ ở đây quan sát thêm”“Được.” Lâm Mộc không yên lòng gật gật Tấn Tài lại nói “Lâm Mộc, bà đi chuẩn bị quần áo và giày dép cho Tô Kim Thư đi. Cô ấy vừa chạy chân đất đến đây”“Được thôi”“Được”Cho đến khi Lâm Mộc quay đi làm việc, Lâm Thúy Vân mới thở dài một tiếng “ Tấn Tài liếc mắt nhìn cô ấy “Tôi nói này, cô thở dài cái gì thế?” Thành phố Ninh Lâm là một thành phố rất sầm uất, nhất là về giải khi trở về từ phố Wall, Tô Duy Nam dồn hết tâm huyết vào tập đoàn Tô Thị Lúc ấy, tập đoàn Tô thị cũng có danh tiếng và chỗ đứng nhất định Không ai ở thành phố Ninh Lâm này mà không biết là cậu Tô không chỉ đẹp trai mà còn là một người cưồng và cực kỳ cưng chiều em gái Chính vì có người anh trai luôn yêu thương bao bọc như vậy nên Tô Kim Thư vẫn giữ được sự ngây thơ trong sáng, không vướng bụi khó để đoán được rằng vì cô mà anh trai của cô đã gánh chịu những thứ dơ bẩn mà chỉ vì một biến cố lớn mà tất cả đã thay đổi Người mà lúc trước còn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, sau đó đã trở thành đứa trẻ bị bỏ chí còn bị chính người cha thân yêu dâng lên giường của đàn ông…Khi nghĩ tới đây, mắt Lệ Hữu Tuấn lóe lên một tia Tô Duy Nam biết được chuyện này thì không biết sẽ tức giận đến thế người cứ đứng ôm nhau như vậy. Các bạn vào trang trên hình đọc để chương mình có động lực làm chương mới biết đã qua bao lâu, cửa thang máy đột nhiên mở ra Sau đó, giọng nói chứa đầy phiền muộn của Tân Tấn Tài vang lên “Anh hai, anh đang làm gì vậy? Không phải anh đã bảo là để em dẫn chị dâu đi chụp CT rồi mà, sao anh lại lén dẫn chị dâu ra đây để hẹn hò thế Mặt Tô Kim Thư đỏ bừng lên, cô vội buông Lệ Hữu Tuấn rồi giấy ra khỏi vòng tay nhưng vòng tay Lệ Hữu Tuấn càng siết chặt hơn, không cho phép cô rời khỏi đó quay sang nhìn Tân Tấn Tài bằng ánh mắt lạnh lẽo “Ngược cẩu độc thân là cậu đấy, làm sao?”“Bảo vệ động vật là trách nhiệm của mỗi người, cẩu độc thân thì vẫn là động vật.”Đợi Tân Tấn Tài đi tới trước mặt, Lệ Hữu Tuấn mới lên “Cô ấy không cần phải đi chụp CT”“Ây dà, em biết rồi, đúng là tình yêu diệu kỳ, tình yêu là thần dược chữa bách bệnh.”Sau khi nghe xong câu đấy, mặt Tô Kim Thư càng đỏ dồn sức đẩy tay Lệ Hữu Tuấn ra, thoát khỏi vòng tay Tấn Tài cười xấu xa trêu chọc “Chị dâu à, vết thương của chị cũng không có gì đáng ngại, không nặng đâu, không đi chụp CT cũng không sao. Nhưng nếu chị cảm thấy không khỏe hay choáng váng, buồn nôn thì phải đi gặp bác sĩ ngay nhé”Tô Kim Thư gật Tấn Tài đưa thuốc với băng gạc trong tay cho Lệ Hữu Tuất “Anh hai, đây là thuốc chống viêm, phải uống trong ba ngày tới, vết thương thì mỗi ngày thay băng một lần và không được để dính nước…”Lệ Hữu Tuấn lườm anh ta một cái “Nói cái này với tôi làm gì?” “Chị dâu bị thương thì tất nhiên anh phải chăm sóc rồi! Trí nhớ anh tốt như thế, em nói một lần là anh nhớ rồi chứ nhỉ?”Tô Kim Thư thấy thế thì đưa tay ra ra thì cậu chỉ cần đưa cho tôi là cô còn chưa nói hết câu, Lệ Hữu Tuấn đã đưa tay ra trước giành lấy túi Hữu Tuấn cầm túi thuốc trên tay nhìn Tô Kim đó nhướn mị, rồi ôm lấy cô và bế cô lên.“ÁP Tô Kim Thư hoảng sợ, ôm chặt lấy cổ anh theo bản năng “Hữu Tuấn, anh làm gì thế?”“Về nhà thôi.”Sau khi lạnh lùng thốt ra ba chữ, anh đi thẳng tới chỗ thang Tấn Tài đứng phía sau, nhìn thấy cảnh này thì xoa xoa cằm Đây mới đúng là người đang yêu trước, khi anh hai và Lê Duyệt Tư yêu nhau cũng không tình tứ được như thế.“Anh hai, nhớ chăm sóc chị dâu thật tốt, em đang chờ uống rượu mừng đó.”Lệ Hữu Tuấn đi vào trong thang máy quay người lại lườm anh ta “Nói linh tinh ít thôi.”Sau khi ra khỏi bệnh viện, Tô Kim Thư theo Lệ Hữu Tuấn lên xe.©ô vừa ổn định chỗ ngồi thì tiếng chuông điện thoại vang cúi xuống nhìn màn hình, thì thấy là thông báo tin Kim Thư đang định cầm điện thoại lên để xem tin nhắn thì bị Lệ Hữu Tuấn giành ngẩng đầu lên nhìn thì thấy anh đã ném điện thoại của mình ra ghế sau.“Bị chấn thương đầu thì không được dùng điện thoại.”Có ai đó giải thích cho cô biết là, bị chấn thương đầu với việc dùng điện thoại có liên quan gì đến nhau không?Bốn mươi phút sau, chiếc xe Rolls Royce dừng trước cửa biệt thự trên núi Ngự Hữu Tuấn xuống xe trước rồi vòng sang bên cửa kia bế cô giờ thì Tô Kim Thư không chống đối nữa mà ngoan ngoãn hưởng thụ sự chăm sóc của anh. Bảo mẫu vừa mới mở cửa thì thấy Lệ Hữu Tuấn đang bế Tô Kim Thư rất tình cảm “Trời ạ, cô Tô bị sao vậy, sao lại bị thương thế kia?”Lệ Hữu Tuấn lạnh nhạt nói “Duy Hưng đã về chưa?”Anh vừa dứt lời, trong phòng vang lên một thanh âm trong trẻo.“Cha mẹ đã về rồi ạ!”Tô Mỹ Chỉ chạy chuẩn bị nhào vào lòng Lệ Hữu Tuấn, cậu bé thấy anh đang ôm Tô Kim Thư thì hơi ngẩn ra “Cha ơi, sao cha lại bế mẹ vậy?”Lệ Hữu Tuấn nhìn Tô Mỹ Chỉ Đôi mắt to tròn đen láy kia trông giống Tô Kim Thư y đúc, nhưng khuôn mặt thì lại rất giống lưng cô bé là cậu bé Tô Duy Hưng mang vẻ mặt mệt mỏi, khuôn mặt đó giống anh như cùng một khuôn tạc tay đang bế Tô Kim Thư của anh bỗng dưng siết chặt lại, anh cảm thấy đúng là trời trêu đùa lòng ràng là hai đứa trẻ giống anh đến thế, mà anh lại đi làm cái trò xét nghiệm ADN mới nhận ra con của mình.“Anh sao thế?”Nhận thấy sự khác thường từ anh, Tô Kim Thư ngẩng đầu lên nhìn anh.“Không có gì, vào nhà đã.”Lệ Hữu Tuấn ổn định lại tâm trạng, dẫn hai đứa trẻ đi vào trong nhà.“Mẹ ơi, mẹ không sao chứ, mẹ đau ở đâu cứ nói với con, con thổi phù phù cho cái đau bay đi.”Tô Mỹ Chi đến gần nhón chân lên, cẩn thận thổi vào vết thương của Tô Kim Hữu Tuấn nhìn ra ngoài cửa Duy Hưng đang ngồi đờ ra ở ngoài kia, không biết đang suy nghĩ chuyện Hữu Tuấn hơi trầm ngâm rồi sau đó đi thẳng đến chỗ Tô Duy Hưng.“Duy Hưng?”Nghe thấy tiếng gọi, Tô Duy Hưng lười biếng quay đầu lại nói “Không ở trong kia dỗ vợ yêu của mình đi, ra đây làm gì thế ạ?”

một thai song bảo